Chương 37: Có chút nghĩa khí

Nghe tiếng, Triệu Xuân Mai dừng việc trên tay, bà nhìn về phía Cố Quân Xuyên, chờ y nói tiếp.

Cánh tay đè trên đùi phải cong lại, môi Cố Quân Xuyên mím thành đường thẳng, y đã quen với việc im lặng, từ nhỏ đã hiếm nói những lời trong lòng với bạn bè, ngay cả mẫu thân thân thiết nhất, cũng có hơi khó mở lời.

Người trong nhà cũng không ai thúc giục, chỉ yên lặng chờ y mở miệng.

Bỗng dưng, Thẩm Liễu hơi cúi người, nắm chặt cái tay buông thõng bên người của y.

Cái tay kia có hơi lạnh lẽo, Cố Quân Xuyên nắm lại, y hít sâu một hơi, cụp mắt chậm rãi nói: "Cách đây không lâu, chưởng quầy Chu Nho Phương ở hiệu sách Tế Hiền đã giới thiệu cho con một công việc dạy học. Sau khi con suy nghĩ một thời gian, quyết định đi thử xem sao."

Sau khi dứt lời, một lúc lâu sau vẫn không có ai nói gì, chỉ có gió mạnh thổi qua bờ ruộng, tiếng kêu trầm của con bò già.

Triệu Xuân Mai quay đầu đi, không nhịn được hít mũi, Cố Tri Hi bên cạnh vội bước qua xem, duỗi tay kéo tay bà, nhẹ giọng gọi: "Mẹ…"

"Mẹ không sao." Khóe môi Triệu Xuân Mai có hơi run, "Là mẹ vui."

Bà nhìn về phía Cố Quân Xuyên, rồi nhìn Thẩm Liễu, sắc mặt tiểu ca nhi vẫn như bình thường, tươi cười điềm đạm, chắc là đã biết từ sớm.

Bà cũng cười rộ lên, hai đứa nhỏ sống tốt như vậy, bà cũng yên tâm rồi.

Sau khi chân của Cố Quân Xuyên bị thương, ngoại trừ những lúc cần phải đến hiệu sách, y hiếm khi ra ngoài, bà biết y rất khó chấp nhận, vốn là một hán tử đầy khí phách, giờ đã lại trở thành một người què, ngay cả trẻ con khi nhìn thấy, cũng sẽ cười nhạo vài câu.

Tinh thần y càng ngày càng sa sút, cũng ít nói hơn hẳn.

Sau đó Thẩm Liễu được gả vào nhà, đứa bé này ngoan ngoãn còn tri kỷ.

Triệu Xuân Mai thấy rõ con của bà thích tiểu ca nhi này, tuy ngoài miệng không nói, nhưng ý cười trên mặt cũng nhiều hơn, cũng chịu ra ngoài đi lại, đến bây giờ thì chịu đi dạy học.

Bà vô cùng vui mừng từ tận đáy lòng: "Đây là chuyện tốt, mẹ cảm thấy tốt lắm."

Cố Tri Hi cũng gật đầu theo: "Ca, huynh cứ đi dạy học đi, trong nhà có bọn muội rồi, huynh đừng lo."

Cố Quân Xuyên vẫn không lên tiếng, gió mạnh thổi bay vạt áo.

Chuyện Chu Nho Phương muốn y đi dạy học đã được mấy tháng rồi, y chậm chạp không đồng ý, là vì trong lòng vẫn còn băn khoăn.

Tuy y và vị Chu Nhị gia này có chút quen biết, nhưng dù sao thì tình bạn cũng không mấy sâu đậm.

Mời y dạy học, chẳng qua là vì nhìn trúng cái danh đỗ đầu của y, muốn dùng nó để chiêu mộ thêm học sinh.

Trên thương trường chỉ nói chuyện làm ăn, Cố Quân Xuyên không cảm thấy có gì sai, không nói đạo lý đối nhân xử thế gì đó, y cũng thoải mái hơn, nhưng lại không thể không giải thích tình hình thực tế với người trong nhà ——

Thứ nhất là tiền công dạy học của tiên sinh không nhiều lắm, y bận lên thì sợ là không có thời gian viết chữ kiếm thêm tiền nữa. Thứ hai, chân y có tật, đi lại không thuận tiện lắm, khó có thể chu toàn hết mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà.

Triệu Xuân Mai nói: "Mẹ và Bảo muội đang nhận việc thêu thùa, Tiểu Liễu cũng bán trứng gà, nhà ta có đủ tiền xài, con không cần phải nhọc lòng lo lắng đâu."

Cố Tri Hi cũng phụ họa: "Ca, huynh nghĩ nhiều như vậy làm gì, chỉ cần chuyên tâm dạy học cho tốt, trong nhà có chúng ta gánh. Bạc mua xe bò cũng dành dụm đủ rồi, huynh cứ mang đi sử dụng là được."

"Ta đã suy xét chuyện đi đường rồi, định trước sẽ đi theo xe của tiệm lương thực, xe bò chờ khi nào ổn định rồi nói." Cố Quân Xuyên mím môi, gian nan nói, "Có lẽ sẽ hơi khó thích ứng, dạy không tốt… sẽ phải đi về."

"Vậy thì cứ về thôi." Cố Tri Hi nghiêng đầu nhìn y, "Tóm lại trong nhà vẫn có đủ cơm cho huynh ăn, huynh đừng lo."

Cố Quân Xuyên nhìn khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của Cố Tri Hi, y chậm chạp mãi không đồng ý chuyện này, chính là vì lo chân mình bị thương, không thể thích ứng, lật lọng sẽ mất việc ở hiệu sách, nhưng nghe tiểu cô nương nói một cách bình thản như thế, trái tim bất an của y cũng bình tĩnh lại.

Đúng vậy, không được thì về nhà, tóm lại trong nhà vẫn đủ cơm cho y ăn.

Y cụp mắt cười rộ lên: "Nhưng huynh cũng không rành chuyện đánh xe lắm, đến lúc đó còn phải dành thời gian học, Bảo muội dạy huynh nhé."

Cố Tri Hi nhíu đôi mày nhỏ lại: "Ca ơi, huynh nói vậy là sao, ai kêu huynh đánh xe chứ, đương nhiên là muội và ca phu sẽ đưa đón huynh, huynh chỉ cần ngồi trên xe là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!