Chương 35: Mì nước lèo

Mọi người cùng nhau về nhà, trên mặt tràn đầy niềm vui, khi đi sọt nặng trĩu, lúc về đã trống không. Chuyến đi này kiếm được không ít tiền, túi tiền căng phồng.

Hôm nay trời đẹp, ánh nắng rực rỡ, gió núi mát mẻ, vừa trò chuyện vừa cười đùa cũng không cảm thấy chán, lúc về đến nhà đã sắp đến giờ Mùi (13h-15h).

Sáng sớm thím Cát đã nói với Trịnh Tùng Thạch là muốn đi họp chợ, nên buổi trưa hôm nay chú Trịnh không về ăn cơm, mà vì Trịnh Hổ ở thư phòng tập viết, thím Cát bèn đi cùng vào sân.

Nhẹ nhàng đẩy cửa lớn ra, ngoài ý muốn nhìn thấy Trịnh Hổ đang ngồi rửa rau trên băng ghế nhỏ, tiếng nước lõm bõm vang lên, cánh tay ngắn nhỏ chà xát rễ cây, rửa vô cùng nghiêm túc.

Trịnh Hổ nghe thấy tiếng bước chân, vội ngẩng đầu lên, vui mừng gọi: "Mẹ, mọi người về rồi."

Nhóc đứng dậy từ trên băng ghế, ba bước gộp thành hai chạy tới, sau khi hỗ trợ mọi người gỡ sọt xuống, nhóc duỗi cổ gọi với vào nhà bếp: "Xuyên ca, mẹ và thím về rồi."

Bên trong lên tiếng, Cố Quân Xuyên nghiêng người, nhìn ra ngoài qua cánh cửa hẹp, y gật nhẹ đầu, nhẹ giọng gọi: "Mẹ, thím."

Lúc này, ánh nắng rực rỡ nhất, chiếu lên khói bụi lượn lờ, Thẩm Liễu theo nửa tia nắng chậm rãi nhìn sang, thấy nam nhân mặc áo dài đang xắn cổ tay áo lên, vụng về kéo mì.

Chân cẳng của y không tốt, dựa vào một chân đứng không vững lắm, thật sự không đứng được còn phải dùng tay chống lên bệ bếp.

Thẩm Liễu đứng ở cửa, một lúc lâu sau vẫn chưa phản ứng lại, Cố Quân Xuyên… đang nấu cơm sao?

Nhà người bình thường, hán tử thường không vào nhà bếp. Cho dù là ngày lễ ngày Tết bận rộn, đa phần cũng chỉ phụ làm một hai món ăn, huống hồ chân cẳng của Cố Quân Xuyên không tiện, sao mà nấu cơm được.

Thẩm Liễu bước nhanh hai bước vào nhà bếp, có lẽ là biết tiểu ca nhi đến, Cố Quân Xuyên ngẩng đầu nhìn về phía cậu, dịu giọng nói: "Về rồi, mệt không em? Ngồi trên ghế nghỉ một lát đi."

Chỉ là một buổi trưa tầm thường, ánh nắng ấm áp, gió núi cuốn lấy mây, một câu nói "Về rồi" bình thường của nam nhân khiến cổ họng Thẩm Liễu nghẹn lại, hốc mắt nóng lên, lồng ngực căng tràn.

Cậu nhìn y, cảm thấy cây có rễ, chim có tổ, mà cậu… có nhà.

Thẩm Liễu nhẹ nhàng đáp lại, đi nhanh vài bước đến cạnh Cố Quân Xuyên.

Cũng không rảnh quan tâm sau lưng có rất nhiều cặp mắt đang nhìn, cậu dựa thật gần, vô cùng cẩn thận cọ lên lưng nam nhân: "Sao lại làm cơm thế? Không phải sáng sớm đã để lại cho huynh rồi sao."

Sáng sớm khi ăn canh trứng và bánh bột ngô hấp, Triệu Xuân Mai sợ về muộn, nên đã để riêng ra một chén canh nhỏ và một chiếc bánh để y lót bụng, nói nếu không đói thì chờ bọn họ về ăn.

"Nhà thím không chừa cơm, buổi trưa ăn với Hổ Tử, nhóc con đó ăn không no." Cố Quân Xuyên quay đầu, cằm cọ nhẹ vào đỉnh đầu Thẩm Liễu, "Ta thấy không còn sớm nữa, các em cũng sắp về, nên định làm mì."

Thẩm Liễu nhìn cục bột đã được kéo căng trên thớt, nhẹ giọng nói: "Ta không ngờ huynh biết làm mì…"

"Chỉ biết làm mì thôi." Cố Quân Xuyên nhàn nhạt cười rộ lên, "Là do thím dạy."

Khi ấy còn nhỏ, một mình Triệu Xuân Mai phải nuôi hai đứa con, thường xuyên không thể chăm sóc, đặc biệt là vào lúc gieo trồng vào mùa xuân và thu hoạch vào mùa thu, phải chạy đi chạy lại giữa đồng ruộng và nhà, vô cùng mệt mỏi.

Cố Quân Xuyên không nỡ nhìn mẹ vất vả, bèn gánh vác việc nấu cơm.

Y vừa đọc sách vừa trông coi bé Cố Tri Hi, tiểu cô nương còn nhỏ, ăn đồ ăn nhiều nước mới dễ tiêu hóa, mấy món cơm canh rất khó học, nên y chỉ biết làm mì sợi.

Chỉ là sau này công khóa bận rộn, Cố Tri Hi cũng trưởng thành, hiếm khi cần y nấu cơm, tay nghề vốn đã không tinh lắm càng thêm mai một.

Thẩm Liễu mím môi: "Đứng lâu vậy rồi chân có mệt không? Để ta làm tiếp cho."

Mì đã được kéo xong, chỉ cần nhóm lửa nấu nước, rồi bỏ vào nồi là được.

Cố Quân Xuyên không từ chối, y gật nhẹ đầu, nhưng cũng không đi, mà bảo Thẩm Liễu cầm cái ghế gấp nhỏ ở ven tường đến, đỡ bệ bếp ngồi xuống: "Ở cùng em."

Thẩm Liễu nghe mà tai nóng bừng, cậu cụp mắt cười rộ lên: "Dạ."

Khi mọi người cất sọt rồi vào nhà, Thẩm Liễu đã rửa tay xong, đang bận rộn trên thớt, thấy người tới, cậu cười gọi: "Mẹ, Quân Xuyên làm mì rồi, lát nữa chúng ta ăn mì."

Triệu Xuân Mai bước đến trước thớt nhìn, thấy mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi: "Thế thì tốt quá, có đồ ăn sẵn, vậy mẹ không cần phải bận nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!