Chương 30: Bánh hạt dẻ

"Sao lại thế được? Rõ ràng là thêu rất đẹp." Bõm một tiếng, Cố Tri Hi ném hạt dẻ đã rạch vào chậu nhỏ, nàng nhẹ giọng nói, "Ca phu huynh đừng so với mẹ, đó là thêu chăn làm của hồi môn, cần phải tỉ mỉ, nhưng nếu chỉ là khăn dùng để lau mặt cho trẻ con, thì đã đủ rồi."

Cố Tri Hi cảm thấy thật ra ca phu của nàng rất có năng khiếu, mới thêu có mấy ngày, nhưng thành phẩm rất ấn tượng.

Cậu thích thêu những hoa văn đơn giản, tường vân, hồi văn, hải đường… rồi điểm xuyết bằng vài con bướm và hoa nhỏ, không phô trương như người khác, cũng tinh xảo.

Thẩm Liễu bị khen đến mặt đỏ bừng, cậu khẽ cụp mắt xuống: "Muội chỉ nói những lời hay thôi."

"Đây là lời nói thật đó." Cố Tri Hi đến bên cạnh cậu, thân mật chạm vào vai cậu, "Đi đi, muội muốn đi với huynh."

Thẩm Liễu mím môi cười rộ lên: "Được."

Cậu nghĩ cứ đi nhìn một cái, dù không bán được khăn, ít nhất cũng có thể đi theo học cách thét to như thế nào, sau này nhất định sẽ có ích.

Đang nói, Triệu Xuân Mai bước ra từ nhà bếp.

Lót giày đã được dán xong, cần phải phơi nắng ở nơi thông gió, bây giờ trời nắng đẹp, có vẻ đến sáng ngày mai là có thể khô hoàn toàn.

Vải cần phải phơi nhiều, trong sân không có cái bàn nào lớn đến như vậy, dứt khoát treo lên ván cửa.

Triệu Xuân Mai dùng khăn ướt lau cửa gỗ nhà bếp, đang lúc gió núi thổi, không bao lâu sau ván cửa đã khô.

Thẩm Liễu và Cố Tri Hi làm xong việc trong tay, rửa sạch tay rồi đi qua hỗ trợ.

Keo dán ẩm ướt xuyên qua mặt vải, cực kỳ đặc sệt, vải lót có đến bảy tám miếng, cửa nhà bếp treo không đủ, nên treo thêm mấy tấm trên cửa phòng chứa củi.

Trông có vẻ như là dự định làm đế giày cho cả nhà.

Vóc dáng của Thẩm Liễu đã cao hơn một chút, cậu nắm hai góc tấm vải rồi ném lên trên, vải lót bay lên dính vào ván cửa.

Triệu Xuân Mai cười nói: "Chờ ngày mai khô hẳn là có thể vẽ mẫu thiết kế cho đế."

Mắt thấy trời còn sớm, bên thư phòng vẫn chưa nghỉ ngơi, Triệu Xuân Mai liếc mắt nhìn vào sân một cái, hạt dẻ đều đã rạch xong, bà nói: "Định rang hay là làm bánh ngọt?"

Cố Tri Hi cong mắt cười: "Muốn ăn bánh hạt dẻ mẹ làm, ca phu vẫn chưa được nếm thử."

"Chỉ có con là tham ăn thôi." Triệu Xuân Mai mím môi, bất lực lắc đầu, "Vậy nấu nước đi, lột vỏ hạt dẻ trước đã."

Cố Tri Hi vội gật đầu: "Làm ngay đây ạ."

Đang vào giữa thu, đúng vào thời điểm tốt nhất để ăn hạt dẻ. Khi gió thu xuyên qua khe núi, quả cầu gai treo trên đầu cành cũng đã chín, những quả đã phơi nắng mấy tháng chứa đầy đường, vừa lớn, vừa tròn, lại rất thơm ngọt.

Thường có mấy đứa nhóc choai choai kết bạn với nhau cầm cây gậy tre dài, ra sau sườn núi rung hạt dẻ, dọc theo đường đi vừa đi vừa ăn, lột lớp vỏ gai bên ngoài ra, bỏ hạt dẻ sống vào trong miệng, nhai một hồi sẽ ra nước ngọt.

Hái đầy một sọt mang về nhà, hạt dẻ tươi làm món gì cũng ngon.

Đa phần là sẽ rang hai lần trên chảo sắt, chờ đến khi lớp vỏ nứt □□ tỏa ra hương thơm, có đôi khi không kịp chờ nó nguội, nhét vào trong miệng dùng răng cắn vỡ, hạt dẻ vừa mềm vừa ngọt, mùi thơm thoang thoảng trên răng môi.

Cố Tri Hi rất thích vị ngọt này, nhưng ăn nhiều hạt dẻ rang sẽ dễ bị đau họng, Triệu Xuân Mai bèn lột vỏ hạt dẻ nấu chín, vừa rang vừa nghiền trong nồi làm thành bánh hạt dẻ, rồi rắc một ít kim quế lên trên để điểm xuyết, cắn một ngụm vừa thơm vừa dính, tiểu cô nương cũng rất thích ăn.

Nước trong nồi sắt trên bếp sôi, hạt dẻ đã được cho vào nồi khi nước còn lạnh, không bao lâu sau đã bị nước sôi khuấy lên khuấy xuống.

Thẩm Liễu lấy cái chậu gỗ vừa được rửa sạch tới, dùng muôi vớt hết những hạt dẻ đã nấu chín ra bỏ vào chậu, tiếng lộp bộp vang lên nghe như mưa rơi, hạt dẻ chìm xuống đáy chậu.

Rửa qua bằng nước lạnh, vỏ hạt dẻ đã được nấu mềm sẽ nứt ra ngoài theo đường cắt hình chữ thập (), lúc này lột rất dễ.

Cái bàn nhỏ dùng để dán lót giày ban nãy vẫn chưa được cất đi, ba mẹ con bèn kéo băng ghế nhỏ đến, ngồi vây quanh bàn lột hạt dẻ.

Đầu ngón tay lột vỏ tạo ra tiếng răng rắc, hương thơm ngọt thanh của hạt dẻ chậm rãi lan tỏa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!