Triệu Xuân Mai phụ họa theo: "Đúng, đúng, tốt xấu gì cũng phải nói với Xuyên Nhi một tiếng, cho nó biết nhóc Hổ đến."
Thím Cát có hơi do dự, bà chà xát tay: "Vậy được."
Sau khi thời tiết trở lạnh, cửa thư phòng được đóng kín, ngay cả cửa sổ cũng không mở.
Thẩm Liễu nhẹ nhàng gõ gõ cửa, người bên trong mở miệng: "Vào đi."
Cửa mở ra vang lên một tiếng kẽo kẹt, gió lạnh theo đó thổi vào trong, tốc vạt áo dài lên.
Cố Quân Xuyên gác bút, rồi nghe Thẩm Liễu nhẹ giọng nói: "Thím Cát dẫn nhóc Hổ đến, nói là đến xin lỗi huynh, nhóc Hổ còn xách theo củ mài và trứng gà, ban nãy đặt ở cửa bếp rồi định đi, ta nghĩ dù sao cũng nên đến thông báo cho huynh một tiếng."
Hai tay Cố Quân Xuyên chống lên mặt bàn, y chậm rãi đứng dậy, nhẹ giọng nói: "Thím Cát, Hổ Tử."
Thím Cát vội đáp lại, rồi giơ tay đẩy đẩy Trịnh Hổ, Trịnh Hổ mím môi dưới, cung kính gọi y: "Xuyên ca."
Chân cẳng Cố Quân Xuyên không tốt, không đứng được bao lâu, nhưng cũng không thể để y ngồi, còn khách thì đứng.
Thẩm Liễu gọi Cố Tri Hi đến nhà chính dọn hai cái ghế dựa tới, đặt cạnh bàn: "Thím Cát, Hổ Tử, ngồi xuống rồi nói chuyện."
Trong phút chốc, thư phòng không lớn đã chật kín người, trông hơi chen chúc.
Cố Quân Xuyên nghĩ thím Cát hẳn là có chuyện muốn nói, nhiều người nhìn như vậy sẽ không được tự nhiên. Y nhìn mọi người: "Không có chuyện gì lớn đâu, mẹ và Bảo muội cứ đi làm việc trước đi. Liễu Nhi, bên ngoài gió lớn, đóng cửa lại đi em."
Cánh cửa kẽo kẹt một tiếng đóng lại, trong phòng yên lặng.
Hổ Tử buồn bực cúi đầu, từ trước đến nay nhóc đã sợ Cố Quân Xuyên, mà giờ bản thân đã gây họa, nhóc càng không dám nhìn người ta.
Mẹ bên cạnh lại gọi nhóc một tiếng, Trịnh Hổ c*n m** d***, nhỏ giọng nói: "Xuyên Ca, xin lỗi nhiều ạ."
Tóc của đứa nhỏ còn chưa dài lắm, chỉ dùng một sợi dây đỏ buộc thành một búi nhỏ trên đỉnh đầu, bây giờ nhóc cúi đầu, sợi dây đỏ kia đối diện với Cố Quân Xuyên, y thấy mắc cười, chốc lát sau mới chậm rãi nói: "Trịnh Hổ, ngẩng đầu lên."
Trịnh Hổ rụt vai, nhưng vẫn nghe lời ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
Cố Quân Xuyên nhìn nhóc, trong giọng nói chẳng có chút trách cứ, cũng không trấn an, chỉ bình tĩnh nói: "Chuyện hôm nay ta đã nghe thím Khâu nói, cũng nghe mẹ đệ nói rồi, nhưng ta cảm thấy quan trọng nhất vẫn phải nghe đệ nói một chút."
Nghe vậy, Trịnh Hổ sửng sốt một hồi, nghe nhóc nói sao?
Hôm nay nhóc từ sau núi về nhà, xách theo nửa sọt hạt dẻ, còn chưa kịp nướng, mẹ đã kéo nhóc vào nhà, hỏi nhóc có phải đã khoe khoang với bạn bè rằng Cố Quân Xuyên là thầy của nhóc không.
Trịnh Hổ bị hỏi cho ngây người, cẩn thận nghĩ lại hình như có chuyện như vậy, nhóc vừa mới gật đầu, mẹ nhóc đã ra tay, tay đánh đau thì đổi thành chổi quét giường, đánh đến mức từ lưng đến mông nhóc đều tê dại.
Qua lâu như vậy, ai cũng nghĩ là do nhóc sai, cũng chẳng ai hỏi nhóc chuyện lúc ấy là như thế nào.
Hiện giờ, vậy mà Xuyên ca lại hỏi. Trong lòng nhóc thấp thỏm, không biết y có ý gì.
Trịnh Hổ cắn cắn môi, giơ tay gãi lỗ tai, rồi mới ấp úng mở miệng: "Thì là hôm kia, đệ theo Mãn Tử ca ra khu rừng sau núi bắt thỏ hoang, có nhiều người đi cùng lắm, tính cả đệ thì có khoảng sáu bảy người, Khâu Thành không có trong đó, người đến là nhị biểu ca của hắn, Khâu Sam."
Đang lúc cuối thu, trong núi có nhiều động vật hoang dã, tục ngữ đều nói "Ghế gỗ táo tàu, giường gỗ hương xuân, mùa thu thỏ hoang, mùa đông sói dữ" (*). Vào thời tiết này là lúc thỏ mập nhất, mấy đứa nhỏ trong thị trấn sẽ kết bạn với nhau ra sau núi bắt thỏ hoang. Trịnh Hổ đã đi rất nhiều lần, không có gì nguy hiểm, nên thím Cát để nhóc đi chơi.
(*)
Hôm đó nắng gắt, khiến cỏ khô có một mùi khét thoang thoảng, chiếu trên người ấm áp vô cùng, thế nên người đi săn cũng nhiều.
Bọn họ trèo lên trên men theo sườn núi thấp, đến dưới cây đa già ở giữa sườn núi thì nhìn thấy một con thỏ hoang cuộn tròn trong bụi cỏ, lỗ tai dài cụp xuống lưng, bộ lông đen xám sáng bóng dưới ánh mặt trời.
Mấy đứa nhỏ tuy đã dừng bước từ lâu, nhưng dẫu sao cũng không thường đi săn, tiếng giày dẫm trên cỏ khô vang lên trong gió, còn chưa kịp bước về phía trước, thỏ hoang đã cảnh giác đứng lên bằng chân sau, tròng mắt đảo hai vòng, nhảy lùi về sau, chui đầu vào bụi cỏ dại.
Thấy thế, mấy đứa nhóc vội đuổi theo, tiếng bước chân bình bịch như mưa to, thỏ hoang chạy trốn quá nhanh, bọn họ chẳng tìm được phương hướng. Bỗng nghe "vụt" một tiếng, mũi tên bay như sấm, cây đa già rung rinh, thỏ hoang bị đóng đinh trên thân cây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!