Chương 21: Một chiếc xe bò có giá bao nhiêu tiền?

Không bao lâu sau, đậu hủ đã được làm xong, thím Ngụy cầm một con dao sạch, sợ để lâu có mùi gỉ sét, còn dùng nước sôi rửa qua hai lần.

Lưỡi dao sắc bén cắt miếng đậu hủ thành những khối vuông vức, bà cất cao giọng nói: "Lấy chén, lấy chén đi, ta chia đậu hủ."

Mặt trời đã lên cao, đã gần trưa, mấy thím và ca nhi cầm chén đậu hủ chào nhau, vội vàng về nhà nấu cơm.

Ánh nắng ấm áp, gió thu thổi qua cánh đồng hoa màu được mùa, mang theo mùi thơm. Những luống hoa cải dầu ban đầu đã được thu hoạch trước cơn mưa to trước khi trời vào thu, hiện tại trong đất đã gieo trồng hạt giống mới, nhú lên những mầm xanh non tươi mới.

Triệu Xuân Mai và thím Cát vừa đi vừa trò chuyện, nói rằng mấy hôm nữa rảnh rỗi sẽ cùng nhau ra chợ mua ít hạt giống, trồng một lứa rau mới.

Đất Cố gia không lớn, không trồng được lúa mạch, chỉ đủ trồng một ít rau dưa theo mùa, nhưng cũng đủ để khiến Triệu Xuân Mai bận rộn, qua thu sẽ vào đông, phải trồng nhiều cải trắng chịu lạnh, cũng dễ bảo quản hơn.

Lúc hai người đến cửa nhà, trong sân im ắng, thím Cát còn đang thắc mắc thì nghe thấy tiếng động vụn vặt vang lên từ sân Cố gia cách vách, không lớn lắm.

Hai người nghi hoặc đẩy cửa bước vào, mới phát hiện ra Trịnh Hổ đang đọc sách, tuy vấp váp nhưng lại rất nghiêm túc.

Khói lượn lờ trên nóc nhà bếp, Cố Tri Hi và Thẩm Liễu đang bận việc, cơm đã nấu xong, nghe thấy tiếng mở cửa thì vội ngẩng đầu nhìn sang, thấy hai người vào sân, đồng thanh gọi: "Mẹ, thím."

Thẩm Liễu đứng dậy từ băng ghế nhỏ, bước ra chào, giúp cầm chén đậu hủ.

Triệu Xuân Mai nhìn cậu: "Nghe mùi thơm không?"

Thẩm Liễu cúi đầu ngửi, mi mắt cong cong: "Thơm ạ, có mùi khói."

Cố Tri Hi vớt rau xanh đã rửa sạch ra để ráo, ngẩng đầu nói: "Thím Cát, đến giờ cơm rồi, ở lại ăn chung đi ạ."

Thím Cát vội xua tay: "Không được, không được đâu, còn phải về nấu cơm cho chú Trịnh của con nữa, hắn vội đi làm, đồ còn nóng đã phải ăn rồi đi ngay."

Bà chỉ về phía thư phòng: "Ta qua đó thì có cản trở không?"

"Không sao, ca đang dạy Tiểu Hổ Tử đọc sách đó."

Lúc sắp gần trưa, Thẩm Liễu và Cố Tri Hi bàn bạc nấu cơm trước, sợ Trịnh Hổ chạy ra ngoài chơi không thấy đâu, bèn kêu Cố Quân Xuyên trông giúp trong chốc lát.

Trước đây Cố Quân Xuyên bận đọc sách, không thân lắm với Trịnh Hổ, đột nhiên phải ở chung, mắt to trừng mắt nhỏ, thật sự không có việc gì làm, y dứt khoát gọi nhóc vào thư phòng đọc sách.

Hàng xóm xa gần đều biết Cố Quân Xuyên là người có học thức, không tiện quấy rầy.

Thím Cát nghe nàng nói vậy, trong lòng vẫn hơi do dự, Thẩm Liễu nhìn ra, cười nói: "Thím, con qua đó với người."

Trong thư phòng vốn chỉ có một cái ghế dựa, bây giờ dọn thêm một cái từ nhà chính tới, đặt đối diện với ghế chính.

Trịnh Hổ ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc, đọc sách vô cùng nghiêm túc.

Nhóc nghe thấy tiếng bước chân, không nhịn được muốn quay đầu sang, Cố Quân Xuyên cong ngón tay gõ gõ xuống bàn: "Tập trung."

Trịnh Hổ vội ngồi thẳng lưng, đọc từng câu từng chữ theo Cố Quân Xuyên, nhưng đôi mắt đen láy như hạt đậu không nhịn được cứ ngó sang bên cạnh mãi.

Đến khi đọc hết trang, Cố Quân Xuyên nói "Tan học", Trịnh Hổ lúc này mới bỏ sách xuống, đứng dậy từ chỗ ngồi, cung kính hành lễ.

Thẩm Liễu và thím Cát ngoài cửa vẫn chưa dám lên tiếng, chỉ vui vẻ nhìn đứa nhỏ kháu khỉnh khỏe mạnh.

Trịnh Hổ là đứa út trong nhà, Trịnh Sơn thường ngày bận rộn, thím Cát cũng không biết chữ, nhóc con mập mạp này được nuôi thả.

Tuy Trịnh Hổ nghịch, nhưng cũng nghe lời, hiện tại đi theo Cố Quân Xuyên đọc sách, cũng có chút tôn sư trọng đạo.

Thấy Cố Quân Xuyên gật đầu, Trịnh Hổ mới chạy đến cửa, đọc sách một lát thôi mà nhóc mệt muốn chết rồi, nhóc yếu ớt gọi: "Mẹ, Tiểu Liễu ca."

Thẩm Liễu duỗi tay sờ cái đầu tròn xoe của nhóc, mỉm cười nhìn Cố Quân Xuyên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!