Chương 18: Túi tiền

Thẩm Liễu vừa nói xong, cả hai người đều sửng sốt. Cố Quân Xuyên nhìn về phía tiểu ca nhi, môi mím thành một đường thẳng, y chưa bao giờ nghĩ rằng, người nhút nhát đến mức không dám múc cho bản thân một chén canh trứng cà chua ở trên bàn, sẽ vì y mà tức sùi bọt mép.

Phương Thuấn Cử nhìn về phía Thẩm Liễu: "Ta nói bậy cái gì! Kẻ sĩ lập chí học Đạo, mà lại xấu hổ vì ăn đói mặc rách, thì không đáng đàm đạo cùng (*)!"

(*)

Thẩm Liễu nuốt nước miếng, căng thẳng đến mức hai tay siết chặt, nhưng ánh mắt vẫn sáng suốt: "Ngươi nói sĩ, sĩ cái gì… Ta nghe không hiểu, nhưng ta vẫn luôn biết con người vốn giống hệt nhau, chẳng phân biệt cao thấp sang hèn. Ngươi không biết người ta, mặc kệ đức hạnh người đó ra sao, chỉ dựa vào việc hắn là thương nhân mà hạ thấp phẩm giá của người đó, chẳng lẽ tiên sinh đều dạy mấy cái đó à?"

"Còn nữa, ngươi nói Cố gia còn chưa nghèo đến mức chẳng có gì để ăn, nói tướng công ta bỉ ổi, lẽ nào chỉ khi nghèo đến sắp chết mới có thể ra ngoài kiếm bạc sao? Tướng công của ta không trộm cắp, không cướp giật, suốt ngày khêu đèn viết chữ, mỗi một đồng tiền kiếm được đều là tiền mồ hôi nước mắt. Huynh ấy không dựa dẫm vào mẹ phí công nuôi dưỡng, không ham ăn biếng làm, có trách nhiệm của một hán tử, sao có thể bỉ ối chứ?"

Phương Thuấn Cử cứng họng, không biết nên đáp lại thế nào, một lúc lâu sau gã mới mở miệng: "Ngươi, đồ thô lỗ nhà quê như ngươi thì biết cái gì!"

Sắc mặt Cố Quân Xuyên xanh mét: "Ta khuyên ngươi nói năng cẩn thận!"

Phương Thuấn Cử ngẩn ra, đây là lần đầu tiên sau mấy năm học cùng trường với Cố Quân Xuyên, gã thấy y thật sự tức giận, gã nhận ra bản thân đã nói gì, sắc mặt đỏ lên: "Lỡ lời."

Thấy hai người không đáp lại, gã chắp tay thi lễ, rồi xoay người bỏ đi.

Phố hẻm vẫn nhộn nhịp như trước, cửa hàng vẫn cứ đông đúc, tiểu nhị vẫn đang cao giọng chào mời khách hàng, chẳng một ai để ý đến góc cửa bên này, chỉ có Cố Quân Xuyên cứ ngơ ngác hồi lâu.

Thẩm Liễu ngồi xuống, níu lấy mép quần: "Ta, có phải ta đã nói gì sai không…"

Cố Quân Xuyên nhẹ nhàng rũ mắt, trong lòng y như có sóng vỗ dạt dào, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như thường lệ, y cầm đũa trộn mì cho Thẩm Liễu: "Nở hết rồi."

"Ấy da!" Tiểu ca nhi vội cúi đầu ăn một miếng, "Không thể lãng phí được."

Không ai nhắc lại chuyện vừa rồi, ăn cơm xong, hai người lại đi dạo cửa hàng một lát, mua bánh nướng đường cho mẹ và Bảo muội.

Mắt thấy thời tiết dần trở lạnh khi vào thu, Cố Quân Xuyên dắt Thẩm Liễu đi mua thuốc mỡ, chiếc lọ sứ nho nhỏ đựng đầy thuốc mỡ trắng sữa, tỏa hương thơm thoang thoảng.

Thẩm Liễu chưa từng dùng thứ này, trước đây khi trời lạnh, trên mặt bị khô nứt thì dùng nước nóng làm ấm mặt, thật sự không chịu nổi nữa thì dùng đầu ngón tay quẹt một ít mỡ heo bôi lên.

Lúc tiểu nhị giới thiệu cho cậu, cậu còn không biết nó dùng để làm gì, chỉ cảm thấy rất thơm, bôi lên mặt cũng vô cùng thoải mái.

Cố Quân Xuyên mua cho mẹ vào Bảo muội mỗi người một lọ, dùng vải bọc lại, đặt vào trong rương tre.

Sau khi mua gần đủ mọi thứ, hai người lên đường quay về.

Nếu là thường ngày, Cố Quân Xuyên sẽ ra đầu phố chờ xe thuận đường, chỉ là loại xe này không nhiều và khó chờ, vả lại còn không chở về đến tận cửa. Hôm nay y dẫn theo Thẩm Liễu, dứt khoát trả thêm hai đồng tiền để mướn xe bò.

Xa phu run nhẹ dây cương, xe lăn bánh, kéo theo một lớp bùn đất.

Khi về đến nhà, chân trời đã nổi áng mây chiều, ánh lửa đỏ xinh đẹp vô cùng, đàn chim cũng bay về rừng, khói bếp lượn lờ.

Lúc hai người vào cửa, Triệu Xuân Mai đang nấu cơm trong bếp, Cố Tri Hi bưng chén đũa sạch sẽ ra, nhìn thấy người thì vội kêu: "Ca, ca phu về rồi, lát nữa sẽ ăn cơm ngay!"

Cố Quân Xuyên đáp lại, xách cái rương vào thư phòng trước, Thẩm Liễu bèn chạy tới hỗ trợ làm việc, cậu rửa sạch tay, nghe Triệu Xuân Mai nói: "Chơi vui không con?"

"Vui ạ!" Sắc mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, không đợi người hỏi đã nói trước: "Đi ăn mì với tướng công, rồi mua bánh ngọt, vui lắm luôn."

Triệu Xuân Mai múc đồ ăn đã nấu chín ra đĩa, cười nhạt nói: "Vui là được rồi, thừa lúc đó mẹ đã cắt may quần áo, cơm nước xong con đến phòng mẹ xem kích cỡ nhé."

Thẩm Liễu gật đầu như giã tỏi: "Dạ!"

Thức ăn đã được dọn lên bàn, một nồi cháo trắng, một rổ bánh bao chay, còn có một đĩa địa tam tiên (*) mới vừa xào xong. Khoai tây và cà tím đều do Cố Quân Xuyên hái ngoài đồng từ lúc sáng sớm, trên rễ cây vẫn còn dính bùn đất, cực kỳ tươi ngon.

(*)

Đến khi Cố Quân Xuyên ngồi xuống, ba người kia đã múc sẵn cháo và đang chờ, y đặt bao giấy lên bàn: "Mua chút bánh đường cho mẹ và Bảo muội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!