Chương 15: Bánh trứng hành

Thẩm Liễu ngẩn ngơ một lát, vội nói: "Không bận, ta không bận việc gì hết."

Cố Tri Hi cười toe toét: "Muội cũng đã nói vậy với ca, muội nói chỉ cần huynh có việc, dù ca phu có bận cách mấy cũng sẽ đi."

Lỗ tai Thẩm Liễu ửng hồng, cũng không biết là vì lửa nóng hay là vì thẹn thùng, cậu nhẹ giọng nói: "Muội cứ chọc ta hoài."

"Ha ha." Cố Tri Hi kéo ghế ngồi bên cạnh cậu, "Nhưng ca nghe xong vui lắm, bình thường huynh ấy không gọi ai đi theo đâu."

"Huynh ấy vui sao?"

Cố Tri Hi gật đầu: "Huynh ấy không nói thôi chứ trong lòng vui lắm."

Triệu Xuân Mai nghe thấy cũng vui, cười nói: "Vốn định ăn cơm xong sẽ dẫn Tiểu Liễu đi xây chuồng gà, bây giờ thì không được rồi."

Thẩm Liễu quay đầu nhìn sang: "Vậy con về sớm chút, buổi tối xây."

"Đừng về gấp thế." Triệu Xuân Mai cười rộ lên, "Gà cứ nuôi trong phòng chứa củi cũng không sao, vất vả lắm con mới ra ngoài một chuyến với Xuyên Nhi, đi chơi nhiều một chút."

Mắt thấy không còn sớm, bà nhìn nồi cháo trên bếp, lấy khăn vải mở nắp nồi ra, rồi dùng muỗng gỗ khuấy nhẹ.

Bắp được ngâm nước một đêm, chẳng mấy chốc đã chín nhừ, bà dùng khăn vải bưng nồi cháo sang một bên để nguội, rồi đặt chảo sắt xào rau lên bếp.

"Bảo muội, rửa sạch hành giúp mẹ đi." Triệu Xuân Mai nhìn về phía Thẩm Liễu: "Cục vàng tới đây, mẹ dạy con làm bánh trứng."

Thẩm Liễu nghe lời đứng ở bên cạnh, làm trợ thủ cho Triệu Xuân Mai.

Cách làm bánh trứng rất đơn giản, Triệu Xuân Mai bảo Thẩm Liễu lấy một cái chén sạch, đập vào ba quả trứng gà, dùng đũa đánh đều. Đũa trúc đánh vào thành chén vang lên tiếng lách cách, chỉ chốc lát sau, trứng gà đã được đánh tan thành canh trứng vàng óng.

Triệu Xuân Mai đến lu nước múc nửa gáo nước, nước giếng sau nhà còn có vị ngọt nhè nhẹ.

Bà đưa gáo vào tay Thẩm Liễu: "Đổ chút nước vào canh trứng đi."

Tuy Thẩm Liễu không biết nấu ăn nhiều, nhưng điều khiển tay rất tốt, dòng nước trong gáo chậm rãi chảy xuống, đến khi Triệu Xuân Mai bảo dừng, cậu lập tức thu gáo lại.

Triệu Xuân Mai chỉ vào thánh chén: "Chỉ cần đổ nước đến mức này là được, rồi dùng đũa khuấy đều lần nữa."

Thẩm Liễu nghe lời làm theo, canh trứng vàng óng cho thêm nước biến thành màu vàng nhạt.

Triệu Xuân Mai lấy bột mì đã múc sẵn tới, đổ vào trong chén canh nước trứng: "Thật ra cũng không có bí quyết gì, nhiều nước thì thêm bột mì, nhiều bột mì thì thêm nước, đến khi sệt lại là có thể tráng bánh rồi."

Lúc này hành lá cũng đã rửa sạch, Cố Tri Hi lấy thớt ra cắt thành đoạn nhỏ, rồi dùng tay phủi đi hành lá dính trên thân đao.

Thêm hành lá xanh trắng cắt nhỏ vào hỗn hợp trứng gà, rồi dùng đũa khuấy thêm một lát là có thể cho vào chảo.

Chảo trên bếp đã nóng, bốc lên một mùi củi cháy.

Triệu Xuân Mai dùng muỗng múc một miếng mỡ heo, gõ vào thành nồi phát ra tiếng keng keng, mỡ heo chảy vào giữa.

Không bao lâu sau, mỡ heo tan ra, bốc lên một làn khói trắng thơm mùi dầu.

Triệu Xuân Mai dùng muỗng múc hỗn hợp trứng gà, tráng một vòng từ giữa nồi, tiếng xèo xèo vang lên, hỗn hợp trứng nhanh chóng lan ra dưới đáy nồi, ngoài rìa bông lên, chuyển sang màu vàng óng ả.

Bà đổi cái sạn, xúc vào từ ngoài rìa bánh trứng, lật mặt lại, không bao lâu sau, bánh trứng đã chín hẳn, hỗn hợp trứng gà và ngũ cốc thơm ngon hòa quyện với mùi hành tươi mới, vừa dai vừa non mềm, bà múc ra dĩa sứ trắng, nóng hôi hổi khiến người ta thèm ăn.

Triệu Xuân Mai đưa cái sạn cho Thẩm Liễu: "Làm thử xem."

Thẩm Liễu nhận lấy, ban đầu tráng không thuận tay lắm, mặt bánh có chút không đều, nhưng tráng một hồi thì cũng quen tay, đến cuối cùng thì cũng ra hình ra dáng.

Mới tráng được ba cái bánh trứng, Cố Quân Xuyên đã về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!