Thẩm Liễu còn nhỏ tuổi, hồi phục rất nhanh, nghỉ ngơi không quá hai ngày đã hoàn toàn bình phục, cậu ở Cố gia ăn uống đầy đủ, khuôn mặt nhỏ tròn lên trông thấy.
Chân trời vừa hửng sáng, không biết gà nhà ai cất giọng gáy vang trước, rồi tiếng gà gáy liên tiếp vang lên, gáy sáng cả bầu trời.
Thẩm Liễu mở mắt ra, Cố Quân Xuyên vẫn chưa tỉnh, hai người dựa rất gần nhau, cậu chỉ cần nghiêng đầu chút thôi là có thể hôn lên mặt nam nhân.
Nhưng Thẩm Liễu không dám động đậy, cậu nín thở nhìn một hồi lâu, không nhịn được mím môi cười rộ lên, nam nhân này lớn lên thực sự rất đẹp, dù cho té khiến chân bị thương nên sụt cân nhiều, nhưng vẫn rất đẹp trai. Y dần trùng lắp với bóng dáng trong ký ức của cậu, trong nháy mắt cậu đã quay lại ngôi chùa trong núi kia, hai người bọn họ từng cách nhau xa đến thế, giờ lại ở gần đến vậy.
Hôm qua Cố Quân Xuyên vội đẩy nhanh tốc độ nên ngủ rất muộn, mẹ nói đây là công việc đòi hỏi trí óc, mệt mỏi vô cùng.
Thẩm Liễu không dám quấy rầy y, nhẹ tay nhẹ chân xuống giường.
Trấn Bạch Vân nằm cạnh núi, sương mù bao trùm khắp nơi, ánh nắng ban mai chẳng thể xuyên qua nổi, đặc biệt là khi gần vào thu, khắp đất trời đều là một mảng trắng xóa.
Thẩm Liễu xoa xoa cánh tay, đến nhà bếp rửa mặt sạch sẽ, nước giếng lạnh băng, cậu xoa nhẹ gương mặt đông cứng, rồi lấy vụn bắp đến phòng chứa củi cho gà con ăn.
Hai ngày nay trời trở lạnh, Cố Tri Hi nói cửa phòng chứa củi vốn không kín lắm, không cần chừa lại khe hở, Thẩm Liễu bèn bỏ tảng đá chặn cửa đi, cài then thật chặt.
Cậu vừa mới đến cửa đã nghe tiếng gà con kêu ríu ra ríu rít, trước đây Cố Quân Xuyên còn đùa nói gà con nhận cậu làm mẹ rồi, cứ chạy theo cậu kiếm thức ăn.
Thẩm Liễu kéo cửa ra, ngồi xổm xuống cạnh sọt, ánh nắng nghiêng nghiêng chiếu vào bên trong, chia phòng chứa củi ra làm hai nửa sáng tối.
Ánh nắng ấm áp, gà con lông xù nghe thấy tiếng động, thò cái đầu nhỏ ra ngoài sọt, vỗ cánh phành phạch kêu chiêm chiếp.
Vào thời điểm này, gà con lớn đặc biệt nhanh, cách một hai ngày là đã có thể nhìn ra sự thay đổi, lớp lông tơ vàng nhạt ban đầu đã dần dần được thay thế bằng lớp lông vũ màu trắng như tuyết, nhìn dáng vẻ này, mấy ngày nữa cái sọt nhỏ sẽ chẳng thể nhốt chúng nó nổi.
Thẩm Liễu vươn tay bế gà con ra khỏi sọt, có lẽ là bị người bế lên không thoải mái lắm, gà con duỗi dài cổ, móng vuốt đá lung tung, còn chưa kịp đặt xuống đất đã vỗ cánh chạy ra ngoài.
Một mảng binh hoang mã loạn (*), lông bay tứ tung, Thẩm Liễu vỗ nhẹ quần áo, rồi cầm một nắm bắp trong chén rải xuống đất.
(*)
Tiếng mổ hòa lẫn với tiếng lộc cộc đánh nhau, mấy cục bột trắng dẩu cái mông đầy lông lên, liên tục ùa ra trước để tranh thức ăn trên mặt đất.
"Đừng có tranh nhau, đừng có giành, còn nhiều lắm."
Thẩm Liễu vung một nắm sang bên cạnh, móng vuốt nhỏ kéo đến như mưa, hệt như đàn ong vỡ tổ.
Đến khi ăn no, gà con không làm ầm ĩ nữa, tụm năm tụm ba dựa vào nhau, mệt mỏi chớp tròng mắt nhỏ như mè đen, rỉa lông cho nhau, trông vô cùng lười biếng.
Thẩm Liễu khom lưng, dài giọng đuổi gà con ra sân sau.
Mấy cục bột trắng đã ra sân sau vài lần, hiện tại đã nhớ đường, chúng dẩu đít, vỗ cánh, vừa chạy vừa bay.
Đến sân sau Thẩm Liễu liền yên tâm, mấy ngày trước, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đã xây một hàng rào tre trong sân, gà con biết nhà, cũng không chạy lung tung.
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng xuyên qua tán cây trên sườn núi, sắc vàng rực rỡ, sương mù dần tan, bầu trời sáng sủa.
Thẩm Liễu quay về phòng chứa củi, trong sọt tre nồng mùi gà con, cậu lấy cái đệm lót bên dưới ra giũ sạch, rồi lấy cái sọt và đệm ra phơi nắng, sau đó quay lại phòng chứa củi, tỉ mỉ quét tước sạch sẽ, mở cửa phòng ra thông gió.
Lúc Triệu Xuân Mai mở cửa ra ngoài, Thẩm Liễu đã đem củi lửa cần dùng vào nhà bếp, đang quét rác trong viện.
Gió thổi lá rụng đầy sân, tiểu ca nhi quét chúng thành từng đống, nghe thấy tiếng mở cửa, vội quay đầu gọi: "Mẹ."
Triệu Xuân Mai hơi giật mình, chân bước nhanh tới, nhíu mày lại: "Con dậy khi nào vậy?"
Thẩm Liễu gãi gãi đầu: "Mới dậy ạ."
Triệu Xuân Mai thính tai, nghe thấy tiếng gà con kêu chiêm chiếp ở xa xa, cũng thấy cánh cửa phòng chứa củi rộng mở: "Đứa nhỏ này, con dậy sớm như vậy làm gì, trong nhà cũng đâu có nhiều việc cần con làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!