Mặt trời ló rạng, tia nắng ban mai xuyên qua tầng mây, len qua khe hở cửa sổ, vỡ thành vòng tròn trên mặt đất.
Cố Quân Xuyên mở mắt ra, Thẩm Liễu trong lòng y vẫn còn ngủ, tiểu ca nhi này trước nay vẫn luôn cần mẫn, dù ban ngày đã đi bộ hai dặm đường, cũng hiếm khi ngủ nướng, chưa từng lười biếng như hôm nay, chắc ban đêm rất mệt.
Cố Quân Xuyên vén những lọn tóc lòa xòa trước trán cậu sang bên cạnh, tiểu ca nhi ngủ ngon vô cùng, chút xíu phản ứng cũng chẳng có.
Nhớ đến cảnh tượng mất khống chế đêm hôm qua, Cố Quân Xuyên không nhịn được hôn nhẹ lên trán Thẩm Liễu, rồi xoay người lấy một cái hộp gỗ lớn bằng bàn tay cạnh giường sang.
Nhẹ nhàng mở ra, bên trong đúng là vòng ngọc mà nhà họ Cố truyền cho "con dâu", đêm thành thân, tiểu ca nhi đã tự mình tháo xuống, đưa lại cho y.
Cố Quân Xuyên lấy vòng tay ra, kéo cổ tay Thẩm Liễu, chậm rãi đeo lên.
Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi đã thức dậy từ lúc sáng sớm, lúc Cố Quân Xuyên ra rửa mặt, Cố Tri Hi đang ngồi xổm ngoài nhà bếp rửa hành, hành lá vẫn còn đọng sương sớm, tươi non xanh trắng rõ ràng, nàng gọi một tiếng "Ca", nghiêng đầu hỏi: "Sao không thấy ca phu của muội vậy? Ngày thường huynh ấy dậy sớm nhất mà."
"Vẫn còn ngủ." Cố Quân Xuyên múc nước rửa mặt, "Này, muội đừng làm phiền em ấy."
Cố Tri Hi đã nhấc nửa cái mông lên: "Sáng nay ăn cháo với bánh xèo hành, huynh ấy thích ăn lắm, muội đi gọi huynh ấy."
"Cứ chừa lại cho em ấy đi, lát nữa huynh sẽ mang vào."
"Huynh ấy sao thế? Bị bệnh à?" Cố Tri Hi đứng thẳng dậy, "Muội nói mà, hôm qua trời mưa lạnh quá, huynh ấy lại thay quần áo sau muội, nhất định là đã bị lạnh rồi."
Cố Quân Xuyên mím môi, nuốt nước bọt, y nghĩ mình học phú ngũ xa, một bụng chữ nghĩa (*), nhưng lúc này lại không biết nên nói gì cho phải.
(*)
Triệu Xuân Mai đang nhào bột, nghe thấy hai người nói chuyện, cũng đáp lại một câu: "Vậy thì đừng gọi nó nữa, lát nữa mẹ nấu một chén canh gừng, nếu không được nữa thì ra ngoài tiệm mua chút thuốc."
Vừa nói, Triệu Xuân Mai vừa lấy một miếng gừng trong sọt ra, trong đất trồng rau nhà họ Cố không có trồng loại này, miếng gừng này là do thím cách vách cho cách đây mấy ngày, vừa mới đào lên khỏi đất, tươi vô cùng, bẻ một cái đã ch** n**c.
Cố Quân Xuyên dùng khăn vải lau mặt, im lặng hồi lâu, rồi rũ mi mắt, chậm rãi nói: "Mẹ, người đừng vội."
Triệu Xuân Mai dùng nước rửa sạch miếng gừng, đầu cũng không nâng: "Không vội, tiện tay làm thôi mà."
Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ thở dài, trầm ngâm một hồi rồi thì thầm với Triệu Xuân Mai, một lúc lâu sau, Triệu Xuân Mai đặt miếng gừng trong tay lên thớt, bà bước nhanh ra ngoài cửa, nét mặt vô cùng vui mừng: "Bảo muội, đừng rửa hành nữa, đến nhà Tôn đồ tể trước phố mua hai lượng thịt đi."
Mấy ngày trước Cố gia làm lễ, nhận được vô số hỉ lễ từ hàng xóm, nhưng mùa hè thịt không giữ được lâu, Triệu Xuân Mai đã mang ra cửa hàng đổi lấy lương thực. Thường ngày ăn thịt đều sẽ mua mới.
Cố Tri Hi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay đầu nhìn bà: "Không ăn bánh xèo hành nữa ạ?"
"Ăn chứ." Triệu Xuân Mai cười rộ lên, "Mẹ gói hoành thánh cho Tiểu Liễu, chờ nó dậy rồi ăn."
Cố Tri Hi vẫy nước trên tay: "Có sang cửa hàng cách vách bốc thuốc không ạ?"
"Không cần, mua thịt là được."
Tiểu cô nương gật gật đầu, vào phòng Triệu Xuân Mai lấy tiền, rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Nói ra chuyện này trước mặt người khác, Cố Quân Xuyên dẫu sao cũng cảm thấy có hơi không được tự nhiên, y ho nhẹ một tiếng: "Mẹ, không cần hưng sư động chúng (*) như vậy đâu."
(*)
"Mẹ vui lắm." Triệu Xuân Mai rửa sạch tay, quay lại thớt tiếp tục cán bột, bà thở phào một hơi, chậm rãi nói, "Mẹ cũng không mong hai đứa sớm ngày sinh con, đứa nhỏ này, mẹ hiểu con mà, trong lòng có tâm sự cũng không chịu nói cho người khác biết."
Chuyện kết thân với Tô gia là chuyện đã được quyết định từ lâu, không thể thoái thác, nếu không, đứa con trai này của bà e là sẽ không kết hôn.
Cái chân kia của y, ngay cả mẹ và em gái ruột cũng không được nhìn nhiều, sao lại chịu để người khác nhìn, Triệu Xuân Mai vẫn luôn lo lắng y không vượt qua được khúc mắc trong lòng… Nào ngờ hai người lại tốt đến vậy.
"Nó thương con, con thương nó, trong lòng sẽ không trống rỗng nữa, mà sẽ ấm áp." Triệu Xuân Mai luôn tay, nặn cục bột thành một đoạn dài, rồi chia thành nhiều đoạn nhỏ, bà cười nhạt nói, "Mẹ biết hai đứa có thể sống tốt, nó thích con mấy năm rồi, con cũng phải đối xử tốt với nó, đừng phụ lòng người ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!