Chương 9: (Vô Đề)

Edit: 1900

Lương Chinh nhìn nàng khóe môi không tự giác cong lên một chút, cũng không biết như thế nào, thời gian hắn ở cùng với Tiểu Vương Phi của mình thì tâm tình sẽ tốt hơn.

hắn liếc nhìn nàng một cái nói: Ngủ đi."

"Ân." Tổng Lăng dùng sức gật đầu, lại chui vào trong chăn của mình lần nữa. Ngủ đã, trong lòng cảm thán, cách không đánh huyệt, thật sự là quá lợi hại a.

………………

Tổng Lăng luôn cảm thấy mình là người dậy rất sớm, nhưng từ khi nàng gả tới vương phủ mới phát hiện còn có người thức dậy sớm hơn so với nàng, như Lương Chinh chẳng hạn.

Tống Lăng tỉnh dậy trời mới tờ mờ sáng, đầu vừa nhấc lên thì đã không thấy thân ảnh của Lương Trinh đâu nữa, nhìn xung quanh một vòng cũng không thấy ai trong phòng cả.

Nghe Tài thúc nói, Lương Trinh mỗi ngày đều dậy rất sớm để đi Quân doanh. Hôm nay, chắc cũng đi rồi. Tống Lăng bò dậy từ trong chăn, mặc xong quần áo, sau đó đó gập gọn chăn lại, đem cất trong ngăn tủ. Tử Diên còn chưa tiến vào, nàng đã tự thu thập thỏa đáng. đi vào hậu viện để múc nước rửa mặt. Ai ngờ, vừa nhìn ra sân sau đãthấy Lương Chinh hắn một thân hắc y đang luyện kiếm thuật.

Kiếm xuất linh hoạt, hữu lực, một người một kiếm, di chuyển cực nhanh, một kiếm vừa dừng lại, đã thấy những nhánh cây đối diện soạt soạt…toàn bộ đều rơi trên mặt đất.

Tống Lăng không hiểu về Kiếm thuật, nàng chỉ cảm thấy Lương Chinh rất lợi hại, không chỉ là lợi hại bình thường. Bộ dáng của hắn thật anh tuấn, giống như trong thoại bản hiệp khách giang hồ vậy.

Tống Lăng ôm chậu rửa mặt đứng ở trên bậc thang, tầm mắt nhìn theo thân ảnh biến hóa ở phía trước, trong mắt nàng tràn đầy sùng bái, nhìn không hề chớp mắt a.

Nghe đồn Lương Chinh 14 tuổi đã ra chiến trường, chinh chiến xa trường mười mấy năm. hắn văn võ song toàn lại cực kỳ anh tuấn, là tình nhân trong mộng của rất nhiều thiếu nữ.

Ban đầu, nàng còn cho rằng là tin đồn khoa trương, nhưng hôm nay, mới chân chính biết được. Đây đều là sự thật a!

một người nam nhân ưu tú như vậy, người xứng đôi cùng hắn nên là Tạ tiểu thư còn như nàng một cô nương nơi thôn dã, làm sao có thể vọng tưởng làm hắn thích mình được. Đôi mắt hắn lại không mù a.

Nghĩ như vậy, Tống Lăng càng cảm thấy hi vọng thật xa vời. Cũng may Lương Chinh còn chưa phát hiện ra, tạm thời nàng vẫn còn an toàn.

Lương Chinh luyện kiếm xong, quay đầu liền thấy Tống Lăng đang phát ngốc, ôm cái chậu rửa mặt đứng trên bậc thang. Hơi nhướng mày hỏi, "Làm sao vậy?"

âm thanh nam nhân nặng nề vang lên, Tống Lăng lúc này mới hồi phục tinh thần. Vội vàng bước tới gần, thấy cả người hắn đầy mồ hôi, vội nói: "Vương Gia, ta múc nước cho ngươi rửa mặt nhé."

nói xong, chạy vội tới bên giếng, thân mình hơi cong, đem thùng nước buông xuống, thực mau liền xách nước một xô nước đầy, đổ vào trong chậu rửa mặt. Lại ngồi xổm xuống, vò nhẹ khăn lau mặt rồi đưa tới trước mặt Lương Chinh, "Vương Gia, rửa mặt."

Lương Chinh không lập tức tiếp nhận, ánh mắt sâu lắng nhìn chăm chú Tống Lăng. Nhìn đôi mắt to tròn sáng ngời, cái mũi nhỏ thanh tú, một đường đi xuống, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở cái miệng anh đào nhỏ nhắn kiều diễm.

Thành thân được hai ngày, đây là lần đầu tiên Lương Chinh quan sát cẩn thận Vương phi của mình. hắn đã gặp qua quá nhiều mỹ nhân, người trước mắt miễn cưỡng được coi là đẹp. Tuy rằng, không tính khuynh quốc khuynh thành, cũng coi như cảnh đẹp ý vui, rất có tư thái của nữ nhân.

Nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, rốt cuộc cũng duỗi tay tiếp nhận khăn. Nhưng lúc nhìn xuống khăn kia, ánh mắt hắn dừng ở trên mu bàn tay nàng, là một đôi tay thô ráp. Hoàn toàn không giống với đôi tay của các tiểu thư khuê các nên có, ngược lại giống như đôi tay thường làm việc nặng. Đôi mày căng thẳng, di chuyển nhìn thẳng vào mắt nàng. Ánh mắt trở nên sắc bén sâu không thấy đáy, muốn nhìn thấu nàng.

Tống Lăng bị đôi mắt lạnh lùng dọa nhảy dựng. Ngón tay cầm khăn không tự giác mà nhéo một cái, "Vương, Vương gia, làm sao vậy?"

Lương Chinh gắt gao nhìn nàng chằm chằm, cằm banh lại, chậm chạp không mở miệng.

Tống Lăng bỗng sợ hãi, trái tim đập thình thịch. Nàng thật cẩn thận hỏi lại một lần nữa, "Vương gia, có… có chuyện gì sao?"

Lương Chinh vẫn như cũ không đáp lại, đôi mắt liếc nàng một cái thật sâu, rốt cuộc cũng nhận lấy khăn lau mặt một cái. Rồi tùy ý hỏi, "Nghe nói Vương phi cầm kỳ thi họa, mọi thứ tinh thông, có tài danh tài nữ đệ nhất thiên hạ?"

Tống Lăng nghe vậy, mặt trắng một mảnh.

Lương Chinh lại nhìn nàng, đôi mắt híp lại một chút, nói tiếp: "Mấy ngày nữa là thượng thọ 60 tuổi của phụ hoàng, không bằng Vương Phi nàng gảy một khúc, thay vi phu chúc thọ Phụ hoàng, lại tăng chút thể diện cho bổn Vương?"

Tống Lăng đến Cầm thế nào, còn chưa nhìn thấy bao giờ, thế nào lại gảy cầm được chứ. Tống Lăng sắc mặt trắng bệch, lắc lắc đầu, "không… gảy cầm…"

Lương Chinh nhìn nàng, hỏi: "Như thế nào? không được sao?"

"không, không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!