Editor: Serena Bùi
Tống Lăng xốc màn cửa, nói với người đánh ngựa bên ngoài, " Sư phó, dừng xe lại."
Người kia lập tức tuân lệnh, ngựa chậm rãi ngừng lại.
Tống Lăng nâng váy lên nhảy xuống ngựa, rồi chạy chậm lên chiếc xe ngựa phía trước.
A Phong thấy động tĩnh đằng sau thấy Vương phi đang xách váy chạy tới, lập tức giơ tay, hô lớn một tiếng, "Dừng xe!"
một tiếng hô vang dội, đội ngũ lập tức ngừng lại.
Tống Lăng vui vẻ chạy lên xe ngựa, kéo rèm cửa xe liền nhìn người trong xe đang tựa lưng cầm sách, hẳn là đang đọc.
Lương Chinh thấy nàng trở về, khóe miệng cong cong, gọi nàng, "đi lên."
Tống Lăng cũng nhếch miệng, bò lên trên xe ngựa.
Nàng tới trước mặt hắn, Lương Chinh liền thuận thế kéo tay nàng, tay hơi dùng sức, trực tiếp kéo người tới ngồi trên đùi hắn.
Người đánh xe ngựa bên ngoài thấy vậy, lập tức kéo mành che lại thả xuống.
Lúc này, A Phong mới hô lớn, "Xuất phát!"
Xe ngựa lập tức chạy chẫm rãi.
Trong xe, Tống Lăng được ôm có chút thẹn thùng, muốn xuống dưới lại bị Lương Chinh giữ chặt eo thon, không nhúc nhích được tí gì cả.
Hai má đỏ bừng, cố đẩy bả vai hắn, "Chàng thả ta xuống đi."
"không thả." không chút do dự mà cự tuyệt, khóe miệng hắn hiện lên nụ cười, một nụ cười xấu xa.
Tống Lăng giãy giụa một lát vẫn không xoay chuyển được mà cả người đều mệt mỏi, liền từ bỏ phản kháng, ôm cổ hắn, miệng chu lên, "Chàng xấu lắm."
Lương Chinh cười cười, khóe mắt biểu lộ sự thích thú, "Xấu? Còn có xấu hơn nữa?"
Dứt lời, không chờ ai kia có cơ hội phản ứng lại liền cúi đầu hôn một cái.
"Ân…" Môi vừa chạm môi, Tống Lăng theo bản năng nhắm chặt hai mắt, xúc giác vị giác liền được tăng cường, chỉ thấy đầu lưỡi hắn liếm vòng quanh môi, rồi chạm vào hàm răng nàng, nhột quá, "a", đầu lưỡi nàng bị ai đó được nước làm càn, xông thẳng vào trận doanh của địch, mút lấy chiếc lưỡi đinh hương ngon ngọt, tiến hành hôn triền miên…
Tống Lăng được hôn tới nhũn cả người, ngơ ngác để người cần người cứ lấy.
Dần dần, tới không khí để thở cũng bị hắn cướp đoạt hết, hít thở cũng khó khăn, lại luyến tiếc tách ra.
thật, thật thích được hắn hôn mà, cuối cùng, nàng nhịn không được, chủ động, à, là rụt rè đáp lại nụ hôn tuyệt vời này.
Nàng vừa đáp lại, làm Lương Chinh kích động vô cùng, hô hấp càng thêm thô suyễn, nhịn không được ấn mông tròn sát thân dưới của mình.
Cách hai lớp quần, Tống Lăng sâu sắc cảm nhận được hạ thể nóng bỏng của ai kia.
Giờ mới nhớ hai người đang trên xe ngựa a, vội vàng đẩy người ra, "Đừng, đừng…"
Đây cũng không phải là lần đầu hai người thân thân trên xe, nhưng lần này, thị vệ đều ở bên ngoài kìa…
Lương Chinh chỉ cảm thấy hạ thân nóng như muốn nổ tung, chẳng hề muốn dừng lại, đầu cúi sát xuống, kéo nàng về lại nụ hôn nồng nhiệt khi nãy, tay phải cũng không nhàn rỗi kéo váy nàng lên.
Tống Lăng bị hành động của hắn hù sợ rồi, cứ như vậy, chắc chắn không khống chế được! Nàng quyết tâm ôm lấy tay hắn thật chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!