Ngoài miệng nói không cười nhưng khóe mắt cong cong không dấu được, miệng nhỏ của nàng dẩu lên, rõ ràng là mất hứng mà.
Lương Chinh lại đỡ nàng xuống ngựa, nắm tay nàng cùng dạo trên đường lớn, vài thị vệ biết ý đi theo bảo hộ phía xa.
Ích Châu không rộng lớn như kinh thành, nhưng có không ít địa phương có thể đi chơi được.
Ban đầu Tống Lăng còn tức giận Lương Chinh, sau một lúc đi dạo phố thì cũng tiêu tan.
Phía trước có sạp hàng bán đồ trang sức, hai mắt nàng sáng lên, buông tay hắn, vui vẻ chạy lại gần.
Tính tính, Tống Lăng cũng chỉ là nữ hài tử mới mười mấy tuổi, nữ hài tuổi này đều thích mấy thứ trang sức lấp lánh xinh đẹp.
Mỗi lần đi qua các quán này, nàng sẽ không nhịn được dừng lại nhìn nhiều hơn, cuối cùng cái gì cũng không mua.
Sau khi gả cho Lương Chinh, mấy thứ trang sức nàng không hề thiếu, nhưng trước giờ cũng chưa được trải qua sự việc đi dạo phố, đi ngắm những đồ trang sức như này.
Những đồ trang sức ven đường này đa số là làm bằng đồng, bạc cũng có một ít, kiểu dáng rất phong phú, nhìn rất đẹp.
Tống Lăng chọn một đôi hoa tai bằng bạc, phía dưới có hai hạt châu màu đỏ rực, hai màu trắng đỏ kết hợp nhìn rất hút mắt.
Tống Lăng yêu thích, liền quay đầu vẫy Lương Chinh, "Tướng công."
Lương Chinh lại gần ngồi xổm bên cạnh nàng, nhìn đôi bông tai nàng chọn.
Tuy rằng đồ này làm bằng bạc, tỉ lệ cũng lại không tốt, "Nếu nàng không thích, chờ trở về kinh thành, ta cho người đánh một bộ giống đôi này như đúc, vừa lúc trong nhà còn hai viên hồng mã não.
Tống Lăng nghe vậy, kéo tay áo hắn, ánh mắt trông mong, "Nhưng thiếp thích cái này."
Nàng biết hắn ngại đồ này chất liệu không tốt.
Đôi hoa tai này nàng đã biết từ lâu, từ ngày còn chưa tới kinh thành, còn tự mong ngóng chờ thời điểm mình xuất giá, tự tích cóp tiền mang theo tới nhà chồng đâu.
Lương Chinh thấy nàng thích, liền cười đồng ý, "Thích thì mua đi."
Chờ trở về kinh thành, lại đánh một bộ nữa cho nàng là được.
nói xong, lại nhìn qua quầy hàng, "Còn thích đồ nào nữa không?"
Tống Lăng lắc đầu, "không có, chỉ thích món này."
Nàng đưa bông tai cho Lương Chinh, "Tướng công, chàng mang lên cho ta đi."
Lương Chinh nhận lấy, cẩn thận mang lên giúp nàng, động tác mềm nhẹ, sợ làm nàng đau.
Người bán hàng là một bà lão, bà nhìn hai người cười tủm tỉm, "cô nương, tướng công cháu đối với cháu thật tốt."
Khóe miệng nàng cong cong, khuôn mặt hạnh phúc vô cùng, "hắn đối cháu thực tốt bà ạ."
Lương Chinh nhìn nàng, bông hoa tai càng sấn làn da thêm trắng mịn, ánh mắt càng thêm ôn nhu.
Tống Lăng nghiêng đầu, vui vẻ hỏi: "Đẹp không tướng công?"
Lương Chinh gật đầu, "Đẹp, nàng đẹp đeo đồ gì cũng đẹp."
Tống Lăng nghe hắn nói càng vui vẻ, ôm cánh tay hắn, thanh âm làm nũng mềm mại vô cùng, "Cảm ơn tướng công."
Lương Chinh sủng nịch sờ đầu nàng, "đi thôi."
Lương Chinh thanh toán tiền xong, liền nắm tay nàng kéo nàng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!