Chương 44: (Vô Đề)

Tống Lăng sửng sốt trong chốc lát, nháy mắt liền hiểu rõ, có chút buồn bực xen kẽ xấu hổ, "Như thế nào….

"

Lương Chinh cười trầm, "Nàng không muốn sao?"

Tống Lăng thẹn thùng vô cùng, dùng sức lắc đầu, "không, không nghĩ!"

Lương Chinh nhướng mày, bộ dáng hoàn toàn không tin.

Tống Lăng bị nhìn cũng sợ sệt, dùng sức giãy giũa mong muốn thoát khỏi được lồng ngực ai kia.

Cánh tay tràn đầy sức lực ôm nàng gắt gao, căn bản nàng muốn tránh cũng tránh không được.

"Chàng mau thả ta ra.

"

"không thả.

"

"Chàng….

A!" Còn chưa dứt lời, cả người đã bị ôm ngang.

Tống Lăng hoảng loạn, "Chàng làm gì?"

Lương Chinh: "Tắm rửa.

"

Tống Lăng được ôm về phía bên trong bình phong, thau tắm chứa đầy nước ấm, hơi ấm hầm hập phả vào mặt.

Tống Lăng dùng sức đong đưa hai chân, giãy giụa muốn nhảy xuống mắt đất.

Lương Chinh cười nàng, "Lần trước còn nháo muốn tắm rửa cùng ta cơ mà?"

Tống Lăng cũng gấp lắm rồi, "Thiếp, lần đó thiếp uống say mà.

Thiếp không tắm cùng chàng đâu, mau thả thiếp ra.

"

Lương Chinh đem người ôm phía trước thau tắm, liền thả người ra, Tống Lăng vội vàng chạy ra ngoài, nào ngờ ai kia không cho nàng cơ hội, một tay kéo người đẹp trở lại, cúi đầu cười cười, "Sao lại thẹn thùng như vậy chứ? Lại không phải chưa từng thấy?"

Tống Lăng đỏ mặt, nhỏ giọng, "Vốn dĩ chưa thấy qua.

"

Ngày đó nàng khẩn trương cực kỳ, nào dám nhìn loạn a.

Lương Chinh nhướng mày, nghiêm túc nhìn nàng.

Tống Lăng bị cái nhìn này chiếu tới hoảng loạn, "Chàng, chàng làm gì?"

Lương Chinh cúi đầu cười, áp sát trán với Chàng!"

Lương Chinh: "Ta thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!