Chương 43: Tống Phụ

Tống Lăng buông rèm xe xuống, bỗng đứng dậy di chuyển đến cạnh ngồi Lương Chinh, "Đương nhiên, đã lẩu rồi thiếp chưa thấy phụ thân."

Lương Chinh nhìn nàng, mỉm cười.

Tống Lăng ngồi sát hơn, nhẹ nhàng bám vào cánh tay Lương Chinh, ngửa đầu ngước nhìn, "Vương gia, cảm ơn chàng."

Khóe môi Lương cũng cong cong, "Chừng nào nàng có thể sửa miệng?"

"Ân?" Tống Lăng sửng sốt, nhất thời chưa phản ứng lại.

Lương Chinh nhướng mày, "Còn kêu ta là Vương gia??"

Tống Lăng nghe vậy, có chút gọi là giác ngộ, hơi hơi gục đầu, môi mềm nhấp nhấp, nhỏ giọng, "Tướng công."

Lương Chinh nhìn bộ dáng thẹn thùng của kiều thê, bất đắc dĩ lắc đầu, xoa đầu nàng, trong mắt chứa thêm vài phần sủng nịch yêu thương.

Bên này, Tống Lăng cùng Lương Chinh thẳng tiến Ích châu.

Bên kia, Tống phụ còn không biết mọi chuyện, khắp nơi nhờ vả người làm mai mong tìm được một đấng trượng phu cho nữ nhi của mình.

Được trị bệnh một thời gian, thân thể Tống phụ đã tốt hơn rất nhiều so với trước kia.

Tống phụ cũng không biết tiền chữa bệnh này là Tạ gia ra, vẫn còn nghĩ đây là tiền làm công vất vả của nữ nhi, nghĩ tới nữ nhi lẻ loi vất vả nơi chốn kinh thành vì nuôi gia đình này, ông lại luyến tiếc tiêu tiền, ở dược đường trị liệu một thời gian liền tự chủ trương về nhà.

Cũng may là vị đại phu kia y thuật cao thâm, tuy rằng cũng một thời gian dài chưa được dùng dược, thân thể cùng tinh thần cũng đã tốt lên không ít.

Lo lắng duy nhất hiện giờ của Tống phụ là hôn sự của nữ nhi, ông đã tìm rất nhiều bà mai, những vì gia cảnh trong nhà quá nghèo, đều không có một mối nào ra hồn cả.

Giờ phút này, ông đang câu nệ ngồi trong nhà đại ca mình.

Tống đại lão gia cũng trụ trong thôn Đào Hoa, chỉ là ngày thường rất ít lui tới cùng một nhà Tống Lăng.

Nhà Tống Lăng nghèo, một nhà Tống đại lão gia đều sợ bị ăn vạ.

Giờ phút này, thấy đệ đệ mình tới cửa, một nhà Tống đại lão gia liền cảnh giác, khả năng tới đây mượn bạc hay gì? Chị dâu cả của Tống phụ ngồi đối diện, sắc mặt không tốt lắm, cứng rắn, " Lão nhị, ngươi nếu tới đây mượn bạc, liền trở về đi, nhà chúng ta cũng phải nuôi dưỡng nhiều miệng ăn, A Tú của chúng ta mấy ngày nữa cũng phải gả chông, dù chúng ta có tiền cũng phải dùng để đặt mua của hồi môn cho nàng, thật sự không giúp được các ngươi đâu."

Tống phụ vội vàng xua tay, "Đại tẩu hiểu lầm rồi, ta tới không phải để mượn bạc, ta là chuyện, muốn thỉnh cầu đại tẩu giúp đỡ."

Tống Vương thị hồ nghi liếc ông một cái, "Việc gì?"

"Là chuyện hôn sự của A Lăng, ngươi xem, A Lăng cũng đã mười tám, bây giờ còn chưa có người thích hợp, hàng năm ta đều ở trong ngày, không biết quá nhiều người, ta liền nghĩ tới đại tẩu, tẩu có thấy người nào phù hợp với nàng giới thiệu cho ta."

Tống Vương thị nghe vậy, bừng tỉnh, "Ta còn nghĩ chuyện gì đâu, nguyên lai là hôn sự của A Lăng à."

"Đúng đúng vậy, ta coi ngài cũng tìm cho A Tú một mối hôn sự khá tốt, nghe nói đối phương vẫn là một vị tú tài.

" A Tú là đại nữ nhi của Tống lão đại, nàng còn nhỏ hơn Tống Lăng hai tuổi, năm nay vừa đính hôn xong, đối phương là tú tài, người trong thành, lớn lên cũng đoan chính.

Tống phụ là thật lòng hâm mộ, lúc này mới mặt dày tới tận cửa tìm Tống Vương thị, dù sao cũng là thân thích một nhà, mong muốn Tống Vương thị cũng giúp đỡ giới thiệu một mối hôn sự.

Nhắc tới chuẩn con rể nhà mình, tươi cười đắc ý trên mặt Tống Vương thị liền tràn ra, "Lão nhị, ta nói câu khó nghe a, A Lăng nhà các ngươi sao có thể so với A Tú nhà chúng ta, A Tú lớn lên đẹp a, từ năm nàng mười lăm tới tới, cửa nhà bị nhóm bà mai tới tấp nập.

Còn A Lăng nhà ngươi, lớn lên cũng phổ thông không nói, ngươi cũng biết, nàng đều đã mười tám, là gái lỡ thì, còn gầy như tinh tinh vậy, có thể thấy sau này sinh dưỡng không dễ, có thể gả ra ngoài là tốt rồi, còn muốn tìm một một vị tú tài như Vương tú tài nhà ta, nhưng cũng đừng nằm mộng sớm như vậy."

một câu nói châm chọc mỉa mai của Tống Vương thị, làm Tống phụ hụt hẫng, "A Lăng nhà chúng ta là cô nương tốt vô cùng, ai cưới nàng đều là phúc khí tu luyện mấy đời a."

Tống Vương thị cười khinh thường, "Ta biết ngươi muốn tìm mối hôn sự tốt cho nàng, nhưng tình huống hiện tại của nàng như thế nào, chính ngươi cũng tự hiểu được đi."

Tống Vương thị lời trong lời người, đều là nói Tống Lăng khó gả, Tống phụ nghe vậy khó chịu trong lòng, đôi mắt cũng đỏ bừng, nức nở, "A Lăng nhà chúng ta là cô nương tốt, chính là bị ta liên lụy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!