Lương Chinh nhướng mày, trong mắt nhiễm vài tia cười ái muội, "Muốn uống à?"
Lần trước ai kia uống say xong phát điên, còn nháo sự cùng hắn tắm rửa, thật sự là giờ vẫn còn chờ mong a.
Tròng mắt Tống Lăng xoay chuyển, như nhớ tới điều gì, quyết đoán lắc đầu, "không uống!"
Lương Chinh cúi đầu lại gần, thấp giọng bên tai, "Uống chút đi, tăng thêm chút can đảm."
Tống Lăng sửng sốt, nghiêng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt chứa đựng ý cười thật sâu, ám chỉ kia cũng thật rõ ràng!
……..
Đêm về khuya, Lương Chinh còn đang tắm rửa, Tống Lăng cuộn mình trong ổ chăn, trong đầu đều là ma chú "rượu tăng can đảm", bỗng nàng có chút hối hận, thật sự không nên nghe theo! Như vậy thì giờ nàng cũng không cần sợ hãi như vậy.
Tay nhỏ càng quấn chăn quanh mình thật chặt, lỗ tai dựng đứng, cẩn thận nghe ngóng thanh xung quanh.
Theo tiếng nước vang lên, tâm Tống Lăng cũng đập phanh phanh nhảy lên.
không biết qua bao lâu, liền có tiếng âm thanh xiêm y va chạm, lại có tiếng bước chân, hướng về phía giường mà tới.
Tống Lăng sợ tới mức bả vai run lên, phản xạ có điều kiện mà nhắm mắt lại.
Thời điểm Lương Chinh đến gần, chính là nhìn thấy trạng thái đà điểu này của tiểu kiều thê.
Mỉm cười thật nhẹ, chậm rãi tới sát mép giường, ngồi quỳ một gối, đôi tay chống sát bên sườn Tống Lăng, cúi người cắn nhẹ vào tai mượt, âm thanh trầm khàn, "Trong phòng có rượu, có muốn uống chút không?"
Tống Lăng mở to hai mắt, khuôn mặt đỏ rực, nhỏ giọng hỏi ngược lại, "Có… có thể chứ?"
Lương Chinh cười ra tiếng, cúi đầu hôn môi nàng một cái thật nhẹ, "Đừng sợ A Lăng."
hắn duỗi tay kéo chăn nàng, Tống Lăng giật mình vội vàng túm chăn thật chặt, hai bên vào trạng thái giằng co, ánh mắt va chạm trên không trung.
Mặt Tống Lăng đỏ hồng, ngại ngùng không dám nhìn nữa, rũ đôi mắt đẹp nhìn xuống.
Nhưng tầm mắt liền thấy thân thể trần trụi to lớn, cơ bắp rắn chắc tràn ngập lực lượng.
Nhìn tới mức mặt đỏ tim đập, đôi mắt cũng không biết nên đặt ở nơi nào, Lương Chinh kéo chăn, lực tay hơi lớn khiến Tống Lăng cảm giác được liền khẩn trương kéo lại, nhưng đâu có địch nổi ai kia, chỉ kéo thêm lần nữa, chăn trên người Tống Lăng đã bị xốc lên.
Trong nháy mắt là tiếng thét chói tai "a" vang vọng khắp phòng, hai tay bưng kín mặt, quay người súc vào trong góc tường không chịu nhìn ra nữa.
trên thực tế, nàng còn mặc xiêm y, Lương Chinh nhìn bộ dáng của nàng cũng buồn cười, nghiêng người lại gần, một tay phát vào mông tròn nẩy lên kia.
Cả người Tống Lăng cứng đờ, đôi mắt trợn tròn vì ngạc nhiên.
Đánh…. mông.
hắn, hắn, hắn đánh mông nàng???
Tống Lăng lại động cũng không dám, cứng ngắc giữ nguyên tư thế.
Lương Chinh đành phải nhích lại gần, tay với eo nàng, đặt trên bụng nhỏ, cúi đầu áp môi lại gần phía sau tai, hôn dịu dàng.
Tay trái cũng chậm rãi vói vào từ dưới vạt áo, rõ ràng là trời đông giá rét, mà lòng bàn tay hắn phủ lên bụng nhỏ trong nháy mắt, thên thể Tống Lăng không chịu khống chế mà run rẩy, độ ấm như phát bỏng chạm vào tâm can nàng.
Tiếng nói khàn khàn vang lên từ đằng sau, lại cọ nhẹ vòng eo nàng, "Ngoan, đừng sợ…."
Tống Lăng nào có thể không sợ chứ, miếng mím thật chặt, lông mi run rẩy như bé bướm đập cánh khi bị sa vào mạng nhện vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!