Chương 34: Về nhà?

Edit: 1900

Nhớ, nửa đêm hắn đắp chăn cho nàng.

Nhớ, hắn trở về thấy nàng chơi tuyết, liền bế nàng lên, dù tức giận nàng không sợ lạnh, lại nhẹ nhàng ôm nàng tới bên lò sưởi, nắm tay nàng thật chặt, cùng nhau sưởi ấm.

Trong đầu trống trơn, không suy nghĩ được cái gì, trong lòng, lại như như đã mất đi đồ vật quan trọng nào đó.

Nàng từng tự nhủ, không được thích Lương Chinh, hắn không phải người mà nàng có thể thích, chỉ là, hình như, vẫn cứ thích.... Trong đầu, đều là hình bóng hắn, đuổi thế nào nào cũng đuổi không đi.

Mất ngủ một đêm, hôm sau tỉnh lại, hai mắt sưng như hạch đào.

Tử Diên tỉnh lại, thấy Tống Lăng đang ngồi phát ngốc trước bàn.

"Sao lại dậy sớm vậy?" Tử Diên nhìn nàng, nhìn đôi mắt đỏ bừng của nàng, bị dọa sợ, vội vàng bước tới, "Ngươi sao vậy? Làm sao đôi mắt đỏ như vậy? Khóc?"

Tống Lăng lắc đầu, "Tử Diên, ta nghĩ, chúng ta vẫn là đi thôi."

Tử Diên sửng sốt, "Bây giờ? Chúng ta còn chưa kiếm được tiền mà."

Tống Lăng đẩy rổ thêu cho Tử Diên nhìn, "Hai ngày nay chúng ta làm được không ít, sẽ đổi được chút tiền, lại mướn chiếc xe ngựa, sẽ không có vấn đề gì, lộ phí, ta vừa đi vừa nghĩ."

"Vì sao....." Tử Diên kỳ quái hỏi Tống Lăng: "Vì sao gấp vậy? Ngươi sợ Vương gia đổi ý sao? Ngày hôm qua hắn đã thấy ngươi, hắn không bắt ngươi lại còn gì?"

Tống Lăng mím môi, "Ta cảm thấy ở đây không tốt lắm."

Nàng không ngốc, nàng biết Trương đại ca thích nàng, nàng không muốn có hiểu lầm.

Tử Diên suy nghĩ, liền biết, liếc ngoài cửa một cái, nhỏ giọng, "Vì Trương đại ca sao?"

Tống Lăng nhấp môi, định nói gì, lại thôi, chỉ nhẹ gật đầu.

"Kỳ thật, ta cảm thấy, Trương đại ca cũng rất tốt mà. Điều kiện trong nhà không tồi, thân thể tốt, lớn lên không kém, vừa nhìn liền biết. Quan trọng nhất, hắn đối với ngươi tốt, ngươi nói..."

"Tử Diên, đừng nói bậy." Tống Lăng ngắt lời nàng, biểu cảm nghiêm túc, "Ta biết, nhưng ta không thích hắn."

Tử Diên nhìn nàng, thật lâu sau, đột nhiên hỏi: "Ngươi thích Vương gia, đúng không?"

Tống Lăng nghe vậy, không khống chế được bản thân, trái tim cũng run lên, cắn cắn môi.

Tử Diên thấy nàng trầm mặc, thở dài, "Cũng đúng, Vương gia anh tuấn như vậy, lại là nam nhân có bản lĩnh, ai có thể tránh được mị lực của hắn."

Tống Lăng rũ mắt, sắc mặt trắng bệch, không đáp lại.

Tử Diên nhìn nàng, thở dài sâu kín.

một người là Vương gia cao cao tại thượng, một người là kẻ giả mạo thân phận Vương phi, có thể nhặt lại cái mạng đã cầu trời phật, nào có thể hy vọng xa vời.

Tống Lăng quyết định phải đi, liền tới cáo biệt chủ nhà.

Trương đại nương vừa nghe, liền khiếp sợ, "Sao lại đột nhiên như vậy? không phải muốn tích cóp đủ lộ phí sao? Bây giờ mới qua hai ngày...?"

Tống Lăng cúi đầu, "Thực có lỗi, ta lo lắng cho phụ thân, nên muốn trở về sớm, hai ngày này, thật làm phiền ngài, thật sự rất cảm ơn ngài, ta cũng không có vật gì, đây là đôi giày ta làm suốt đêm, ta cũng so với đôi giày ngài đang đi, hẳn là sẽ vừa chân."

nói xong, liền đưa đôi giày trong tay đưa cho bà.

Trương đại nương sốt ruột khuyên, "Lại ở thêm mấy ngày, ngươi cũng biết, mấy ngày tới là tết rồi, nếu muốn đi, cũng chờ qua năm mới hãy đi, thuận tiện tích thêm chút lộ phí."

"không cần a, thật sự cảm ơn ý tốt của ngài, ta muốn về nhà nhanh chóng." Tống Lăng nghĩ, ở cùng một mái hiên với Trương Thạch không ổn, đành phải nói mình nhớ nhà. Thực tế, nàng cũng rất nhớ phụ thân. A Khê đã nói, thân thể người khá hơn nhiều rồi, nàng mong ngóng gặp người lâu lắm rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!