Edit: 1900
Tiểu nhị trong tiệm vừa thấy hoa phục cẩm y của hai người, vội vàng tiến tới tiếp đón nhiệt tình, "Công tử, phu nhân, hai người muốn ăn gì?"
một tiếng "phu nhân" làm Tống Lăng sửng sốt, theo bản năng nhìn xung quanh.
Lương Chinh mỉm cười, nghiêng người nhìn nàng, "Phu nhân, muốn ăn cái gì?"
Tống Lăng nghĩ tới, hắn vừa mới trêu đùa nàng, liền không muốn để ý tới hắn, tức giận nói: "Bánh bao."
Lương Chinh không nín được bật cười, giơ tay nhéo nhéo má nàng, "Mặt ngươi cũng thật giống bánh bao a."
Tống Lăng: "…….."
Tống Lăng trừng lại hắn, chưa kịp nói gì, vậy mà tiểu nhị bên cạnh đã "phốc" bật cười trước rồi.
Tống Lăng nhíu mày, "Ngươi cười cái gì?"
Tiểu nhị cong người, mặt mày tươi cười, "Hồi phu nhân, tiểu nhân thấy tình cảm của công tử và phu nhân thật tốt."
Tống Lăng sửng sốt, nghiêng đầu nhìn Lương Chinh.
"………."Tống Lăng trầm mặc trong chốc lát, không khỏi co rút khóe miệng.
Nàng với hắn, tình cảm đều không có. Tên tiểu nhị này nhìn ở đâu mà thấy tình cảm thế??
Lại nói, hắn còn bảo mặt giống chiếc bánh bao, rõ ràng là đang chê cười nàng, chả lẽ, chê cười người khác cũng là thể hiện tình cảm???
Tên tiểu nhị này, thật biết nói chuyện, nói giỡn mà.
Tống Lăng nhìn bệ bếp phía xa, lồng hấp bánh bao tỏa ra hương thơm, nóng hầm hập. Nàng đang đói bụng, cũng không để ý mà liếm liếm môi.
Lương Chinh xem bộ dáng tiểu miêu ham ăn của nàng, lắc đầu nói với tiểu nhị, "Cho một lồng bánh bao, hai chén mì thịt bò."
"Dạ vâng! Thỉnh hai vị chờ một lát, lập tức có ngay!" Tiểu nhị cao hứng vung vung khăn trên vai, quay đầu hô lớn, "một lồng bánh bao, hai chén mì thịt bò cho bàn này!"
Trà lâu này, có không ít khách nhân, Tống Lăng ngồi đoan chính bên cạnh Lương Chinh, rũ đầu không hé răng.
Lương Chinh nhìn nàng, duỗi tay, nhẹ nhàng nâng cằm nàng.
"Ngươi làm gì?" Bị hắn bắt ngẩng đầu đối diện với hắn.
Lương Chinh vẫn cười cười, đáp "Ngươi cảm thấy tiểu nhị kia nói đúng hay không?"
Vừa nãy, hắn để ý thấy, Tống Lăng trộm cắn môi, biểu tình thật không vui.
Tống Lăng bị hỏi, ngơ ngác. Vấn đề này, không phải rất rất rõ ràng sao?
Nàng nhìn hắn, trầm mặc, lại không nhịn được, "Vương gia cảm thấy, người có tình cảm với ta sao?"
Lương Chinh nghe vậy, rũ mi, khẽ cười, buông lỏng tay.
Tự nhấp trà, không nói nửa chữ nữa.
rõ ràng biết hắn không có tình cảm với mình, nhưng thấy hắn cười khẽ như vậy, có chút mất mát nổi lên.
Tống Lăng cũng học hắn, nhấp môi uống trà, không có gì, không quan hệ, dù sao, nàng cũng không thích hắn.
"Lúc trước cưới ngươi, xác thực ta không có tình cảm gì." Lương Chinh bỗng nhiên mở miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!