Chương 13: Trên giường

Edit: 1900

Tống Lăng thấy Lương Chinh dường như đang hiểu lầm, liền muốn chứng tỏ mình không ghen, liền giải thích nghiêm túc, "Vương gia, lúc nãy ta khóc là vì nhớ nhà."

Lương Chinh đi đến thư án, thuận thế ngồi xuống. Nghe nàng nói vậy, ngước mắt nhìn, "Phải không?"

Tống Lăng thành thật gật đầu, "Cũng sắp tới tết, nghĩ tới năm nay không thể ăn tết ở nhà liền có chút thương cảm."

Năm nào Lương Chinh cũng đều ở biên quan, sao hắn lại không hiểu nỗi khổ xa rời quê hương của nàng, "Ngươi nhớ nhà như vậy, chờ qua đêm giao thừa, liền có thể trở về một chuyến."

"Nhưng…Có thể sao?" Tống Lăng kinh hỉ mở to hai mắt, kích động chạy tới trước mặt hắn, "thật sự có thể trở về sao Vương gia?"

Đôi mắt nàng tròn xoe, không thể tin được nhìn hắn.

Các cô nương trong thôn của nàng, sau khi gả đi đều là nhiều năm không về, cho dù chỉ là cách một cái thôn cũng không được tùy ý về nhà mẹ đẻ. hiện giờ, nàng gả đinơi kinh thành xa xôi như này, vẫn không biết thế nào, đột nhiên được hắn nói có thể, liền chính nàng cũng nghĩ mình nghe nhầm đâu.

Lương Chinh nhìn bộ dáng kích động của nàng, trong mắt hiện lên một tia ý cười, "Có thể."

Tống Lăng kích động cầm tay Lương Chinh, "Cảm ơn Vương gia!"

"Bổn vương bồi ngươi."

"……….." Tống Lăng đang kích động, Lương Chinh đột nhiên nói một câu như vậy, tựa như đổ một chậu nước lạnh xuống đầu ngày đông, nàng ngơ ngẩn cả người, "Ngươi…ngươi cũng phải đi sao?"

Lương Chinh hơi nhăn nhăn mi, "Như thế nào? Bổn vương không thể sao?"

Tống Lăng lắc đầu, "không, không phải…. nhưng, đương nhiên có thể, chính là, ta lo lắng làm ngươi bị phiền toái đâu."

Lương Chinh nói: "Như thế nào lại phiền toái, nếu không có cách xa quá, sau khi thành hôn ba ngày, bổn vương nên mang ngươi hồi môn, không phải sao?"

Tống Lăng: "…………."

"Cũng là thời điểm ta nên gặp nhạc phụ nhạc mẫu." Lương Chinh giọng trầm thấp, khóe miệng gợn ý cười không rõ, "Ngươi nói đúng không, nương tử?"

Tống Lăng cười gượng, "Vâng, Vương gia hiểu biết."

Lương Chinh vừa nói cho nàng về quê, nàng chỉ nghĩ tới đoàn viên cùng phụ thân và đệ đệ, càng không ngờ hắn lại muốn đi theo, hắn mà đi cùng, tự nhiên hai người chỉ có thể ở Tạ gia, dưới mí mắt Lương Chinh, nàng không có biện pháp trở về tìm phụ thân và đệ đệ.

Tống Lăng phiền lòng, buổi tối lăn lộn qua lại trong chăn không sao ngủ được.

Lương Chinh vốn dĩ sắp ngủ, thấy nàng xoay sở qua lại, tức khắc liền tỉnh.

Vừa mở mắt ra, liền thấy Tống Lăng thân mình cuộn tròn, ở trong chăn như con nhộng tằm, miệng lại thầm thì câu gì đó.

Thanh âm hàm hồ, Lương Chinh nghe không rõ.

Tống Lăng khuôn mặt hướng về phía hắn, dù trong phòng không thắp đèn, nhưng theo ánh trăng hắn vẫn thấy rõ ràng vẻ mặt nàng.

Toàn bộ thân mình đều nằm gọn trong chăn, chỉ lộ duy nhất khuôn mặt nhỏ ra.

Có vẻ nàng không cao hứng, mắt thì nhắm, miệng lại chu chu ra, bộ dáng thở phì phì.

Lương Chinh chống nửa thân mình, tay phải đặt sau gáy, nhìn khuôn mặt nhở đangtức giận kia, trong mắt không giấu được vài phần ý cười.

Tống Lăng tuy rằng nhắm mắt, nhưng cũng không ngủ, cảm giác có người đang nhìn mình, liền mở to đôi mắt, theo bản năng nhìn về phía hắn, liền bắt gặp Lương Chinh nhìn mình.

Lương Chinh thấy vậy, ý cười vẫn không giảm, đơn giản liền nhìn lại nàng.

Tống Lăng ngốc ngốc, ấp úng mở miệng, "Vương gia, ngươi còn chưa ngủ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!