Chương 12: (Vô Đề)

Edit: 1900

"Buổi tối lại nói."

Thấy Lương Chinh không tiếp tục truy hỏi về thân phận của mình, Tống Lăng nhẹnhàng thở phào, cũng không dám nhiều lời, gật gật đầu, xoay người thu thập chén đũa trên bàn.

Động tác nàng rất mau, thả đồ lại trong hộp rồi xách đi ra ngoài.

Tống Lăng vừa ra tới trướng, Lương Tẫn và Lục Phù chạy lại đây.

Nhìn thấy Tống Lăng, Lương Tẫn cười cười, "Xong rồi, tẩu tử?"

Tống Lăng mỉm cười, gật đầu, "Ân, ta muốn đi về trước."

Lương Tẫn liếc mắt nhìn trong trướng một cái, tiến lại gần sát Tống Lăng, ghé bên tai nàng, "Tẩu tử, ngươi nói với Nhị ca đi, ta cùng Lục Phù chạy mệt muốn chết, ngươi nói hắn tha cho chúng ta đi."

Tống Lăng nghe vậy, sửng sốt, "Vương gia sẽ không nghe ta nói đâu."

Tuy rằng, nàng là Vương phi của hắn, nhưng cho tới tận bây giờ, hai bọn họ nửa điểm tình cảm cũng không có. Đối với nàng, Lương Chinh như một vị chủ nhân cao cao tại thượng, đến nỗi nàng…. Nghĩ tới mỗi tối đều phải ngủ trên sàn nhà, Tống Lăng cảm thấy mình càng giống nha hoàn hơn!

Căn bản không phải là phu thê tương thân tương ái, sao hắn có thể nghe nàng nóichứ.

Lương Tẫn thì không tin, "Tẩu tử đừng khiêm tốn, ngươi chính là nữ nhân thân cận nhất của Nhị ca, ngươi cầu tình, nhết định hắn sẽ nghe. Đúng không, Lục Phù?"

Lục Phù đang ngồi xổm một bên thở dốc, cũng không ngừng nghỉ mà gật đầu phụ họa, "Đúng vậy, nương nương."

"……….." Nữ nhân thân cận nhất? Tống Lăng nghĩ tới bộ dáng Lương Chinh lạnh giọng chất vấn nàng, chỉ thấy lạnh hết cả người.

Chỉ là, Lương Tẫn và Lục Phù bọn họ… Nàng, có hay không, mặt dày đi cầu tình?

đang rối rắm suy nghĩ, bông nghe thấy một giọng nữ thanh thúy, "Nha, tứ gia ngươi lại bị Chinh ca ca phạt chạy đi?"

Theo thanh âm lại đây, là một cô nương toàn thân hồng y, trong tay nắm một cái roi đỏ, khí vũ hiên ngang đi tới. Dương Thanh Thanh thấy Lương Tẫn đầu đầy mồ hôi nên đoán ra, cười haha, "Ngươi lại làm cái gì, chọc Chinh ca ca tực giận?"

Lương Tẫn rũ mắt liếc nàng một cái, "Sao ngươi lại tới đây?"

Dương Thanh Thanh cười hì hì, "Ta tới tìm Chinh ca ca nha."

Dứt lời, chuyển tầm mắt rơi xuống người bên cạnh hắn là Tống Lăng, nhìn lên nhìn xuống đánh giá, "Ngươi là-------"

"Hồi Thanh Thanh tiểu thư, đây là Vương phi nương nương nhà chúng ta, nàng vừa đem cơm trưa tới cho Vương gia nhà chúng ta." Dương Thanh Thanh vừa nói xong, không đợi Tống Lăng trả lời, Lục Phù đã đứng phía trước Tống Lăng, tư thế kia, nhìn thế nào cũng có bộ dáng đang bảo vệ nàng.

Dương Thanh Thanh nhìn tư thế che chở gà con của Lục Phù, cười lạnh một tiếng, "Lục Phù, ngươi làm gì vậy, ta còn có thể ăn hiếp được Vương phi nũng nịu?"

Lục Phù có chút xấu hổ, "Thanh Thanh tiểu thư hiểu lầm, Vương phi nương nương mới đến, có chút sợ người lạ."

Tống Lăng cũng sợ người lạ, trong tay còn mang theo hộp đồ ăn, không được tự nhiên đứng ở phía sau Lục Phù.

Lục Phù vừa nói xong, Lương Chinh từ bên trong đi ra.

Dương Thanh Thanh mắt sáng lên, lập tức tươi cười đi lại gần, gắt gao cầm tay Lương Chinh, ngửa đầu, thanh âm nũng nịu kêu: "Chinh ca ca, ta rất nhớ ngươi a. Gần đây phụ thân ta toàn nhốt ta ở trong nhà, ta đều buồn muốn chết."

Tầm mắt Lương Chinh rơi xuống cánh tay Dương Thanh Thanh đang kéo hắn, ấn đường nhíu lại, rút tay ra, nhàn nhạt liếc nàng, "Ngươi không ở nhà, chạy tới quân doanh làm gì."

Dương Thanh Thanh cười càng ngọt ngào, "Ta nhớ ngươi liền đến tìm ngươi."

Lương Chinh nhìn sang Tống Lăng, thấy nàng hơi rũ đầu, cũng không biết có nghĩ gì linh tinh không.

Dương Thanh Thanh theo tầm mắt hắn, thấy hắn chỉ lo nhìn Tống Lăng, tức giận nắm chặt đôi tay, ánh mắt cũng mang theo chút ít tàn nhẫn, cười một cái, "Nghe đồn, thiên kim của Tri phủ Ích châu là tài nữ đệ nhất thiên hạ, sinh ra khuynh quốc khuynh thành, bế nguyệt tư hoa, hiện giờ xem ra…."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!