Chương 11: Lộ tẩy và nói dối

Edit: 1900

Miệng vết thương hiện ra, vừa sâu lại có huyết nhục mơ hồ còn đọng lại, làm ấn đường Lương Chinh nhăn thành chữ xuyên.

Sắc mặt hắn trông còn khó coi hơn cả Tống Lăng khi nãy, hung hang nhìn nàng mộtcái. Nha đầu này, đúng thật là tàn nhẫn, dám ra tay với chính bản thân như vậy.

hắn còn nghĩ chỉ là vết thương nhỏ, lại không ngờ cắt sâu như vậy.

Lại trừng nàng, "Cắt có chút đồ ăn lại thành như vậy? Ngươi thật đúng là lợi hại mà!"

Tống Lăng mím mím mỗi, nghĩ thầm, nếu không phải ngươi bắt ta đánh đàn, ta sẽphải thực hiện hạ sách như vậy sao?

"A! Đau!" Nàng còn đang oán thầm hắn, đau đớn truyền từ ngón tay nên, theo bản năng muốn thu tay lại, nhưng lực tay hắn lớn, "Động cái gì?"

hắn cúi đầu, vẻ mặt thực nghiêm túc xoa dược cho nàng.

Bột phấn trên miệng vết thương vừa rơi xuống, lạnh với đau đan xen, đau tới khuôn mặt nhỏ nhíu chặt, ngón tay run run co lại, không chịu bôi dược nữa.

Lương Chinh nhíu mày, "Duỗi thẳng ngón tay ra."

"không không, đau…Đau quá a…" Cũng không biết dược làm từ cái gì mà rơi xuống vết cắt, cảm giác như bôi bột ớt cay vào vậy, đau tới nước mắt đều muốn rớt, cánh tay không ngừng kéo ra, ý đồ tránh thoát bàn tay Lương Chinh.

"không được nhúc nhích!" Tống Lăng cứ giãy giũa, bột thuốc bị rơi ra ngoài, Lương Chinh cũng rất bực mình, quát to một tiếng.

Lương Chinh đột nhiên phát hỏa, làm Tống Lăng bị giật mình, bả vai run lên, lại không dám động như lúc nãy nữa.

Lương Chinh vốn không phải loại người có kiên nhẫn, muốn xoa dược cho nàng, nàng lại luôn trốn, thanh âm không tự giác cao hơn vài phần.

Cảm giác nàng không còn trốn tránh nữa, mới đẩy ngón tay cái thẳng lại, xoa dược kín miệng vết thương.

Còn Tống Lăng, nàng vừa bị mắng nên vẫn chịu đựng, chỉ là, dược vào vết thương quá xót, đau đến nước mắt cũng đảo quanh, nàng không dám trốn chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà thôi.

một giọt nước mắt "lạch cạch" rơi xuống mu bàn tay.

Lương Chinh ngẩng đầu nhìn nàng, chỉ thấy đầu người kia rũ xuống. Liền duỗi tay, nâng cằm nàng, hơi dùng sức khiến tầm mắt hai người đối diện.

một đôi mắt tròn xoe, hốc mắt đỏ bừng, nước ngập đôi mắt đẹp, môi hồng bị cắn thậtđáng thương. Nàng cứ vậy mà nhìn hắn.

Lương Chinh giơ tay, khó có được, động tác ôn như lau nước mắt cho nàng, "Đầu đâm vào tảng đá cũng không thấy khóc, lúc này thế nhưng lại rơi nước mắt? Có đau như vậy sao?"

Tống Lăng ủy khuất, hai mắt đẫm lệ, hoa hoa nhìn hắn gật đầu, "Đau… giống như bị ớt cay chà xát vậy."

Lương Chinh nhìn nàng, "xuy" một tiếng, "Ta còn nghĩ ngươi không biết đau chứ, đối với chính mình cũng xuống tay tàn nhẫn như vậy."

Tống Lăng nghe câu cuối, trong lòng run lên, nước mắt như đình chỉ bị dừng lại, "Vương gia, ngươi…Ngươi đang nói cái gì a? Ta…ta như nào, nghe không hiểu?"

"Nghe không hiểu?" Lương Chinh cười lạnh, bỗng kéo tay phải nàng, gắt gao nhìn nàng chằm chằm, "Phiền Tạ tiểu thư giải thích cho bổn vương một chút, một đôi tay đánh đàn viết chữ, vì sao sẽ thô ráp như này? không lẽ, Tạ đại nhân lại khắt khe ngươi, đường đường một thiên kim đại tiểu thư như ngươi, mười ngón tay thế nhưng động lạnh nứt da? Hay vẫn là nói 

-------ngươi căn bản không phải là Tạ tiểu thư?"

Lương Chinh chất vấn nàng một câu thình lình như vậy, nàng sợ tới mức linh hồn nhỏbé đều bay đi mất, hai mắt mở to, "Ngươi…ngươi đang nói cái gì a?"

Lương Chinh chỉ nhìn nàng, "Bổn vương nói cái gì, ngươi nghe không hiểu sao?"

hắn túm tay nàng, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm, không bỏ sót bất cứ biểu hiệnnào cả.

Tống Lăng không nghĩ, đến nằm mơ cũng không nghĩ lại bị chọc thủng mau như vậy, mồ hôi lạnh theo xương sống chảy xuống. Sắc mặt nàng trắng bệch, môi cũng khôngkhống chế được phát run, đôi mắt nhìn hắn.

Lại không biết nói cái gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!