Chương 40: Hoàng thượng bị cắn

Editor: Lily Carlos

Beta:  [Dương Tử Nguyệt]

Tuy Lý Hoài Ân vẫn còn nhiều nghi vấn trong lòng nhưng ông không dám hỏi nhiều, sợ hoàng thượng trút giận lên người ông. Chẳng qua đôi mắt nhỏ của ông chưa bao giờ rời khỏi bóng người đang ngồi trên long tiễn."Nhìn cái gì mà nhìn, cẩn thận trẫm đào mắt chó của ngươi!" Tề Ngọc vừa quay đầu đã thấy đôi mắt hóng hớt của Lý Hoài Ân, hắn cảnh cáo ông lão đang nghĩ bậy trong đầu.

Lý Hoài Ân lập tức cúi đầu, che dấu ánh mắt, sau đó âm thầm trách mình quá không đúng mực. Xem cái gì mà xem, bảo vệ được đôi mắt chó rồi nói sau.

Hoàng thượng vừa rời khỏi Cẩm Nhan điện thì ba cung nữ đang canh cửa lập tức vọt vào thì thấy Thẩm Vũ đang ngồi chổm hổm ôm ngực với đôi mắt đỏ hoe, nhìn dáng vẻ của cô rất đau đớn.

"Uyển nghi sao vậy? Mau đi tìm Lan Hủy cô cô xem một chút!" Minh Âm thấy Thẩm Vũ như vậy thì lập tức muốn khóc, cô cho rằng uyển nghi nhà mình bị hoàng thượng hành hạ thảm thiết nên muốn tìm Lan Hủy xem có cần gọi thái y hay không.

Lan Hủy đã nhận tin tức từ sớm, hoàng thượng gây động tĩnh vậy khiến một vài người trong Cẩm Nhan điện có chút không an phận. Vì bà phải trông coi bọn họ nên luôn canh giữ bên ngoài với Trương Thành Lúc này thấy hoàng thượng lên long tiễn rời khỏi mới vội dặn Trương Thành mấy câu rồi chạy đến.

"Đến đây, uyển nghi bị thương ở đâu? Để nô tỳ xem một chút!" Lan Hủy chạy đến cầm tay Thẩm Vũ giống như muốn kéo nàng dậy, dịu dàng hỏi han, trong giọng của bà mang theo mấy phần lo lắng.

Thẩm Vũ nghe hỏi vậy, ngẩng đầu nhìn thấy xung quanh đều là cung nữ quen thuộc, lập tức quyết định không nén lại, thút thít nói "Nơi nào cũng đau hết!"

Cô hít mũi lộ vẻ mặt tủi thân hiếm khó, bộ dạng này khiến người ta cảm giác như đang nhìn một đứa trẻ bị cướp kẹo, đáng yêu vô cùng.

Lan Hủy và ba cung nữ có tên bắt đầu bằng chữ Minh nghe cô nói vậy lập tức lo lắng vô cùng.

Minh Ngữ nhịn không được, nhỏ giọng hỏi "Uyển nghi, hoàng thượng đánh ngài sao?"

Mọi người nghe nàng hỏi vậy thì lập tức vươn cổ để đợi đáp án của Thẩm Vũ.

Thẩm Vũ nắm chặt tay Lan Hủy, chậm chạp đi đến cạnh bàn, cô không ngồi xuống mà chống tay lên bàn.

"Hắn không đánh ta, chỉ nhéo ta mấy cái! Nhất định trên người đều xanh tím rồi!" Thẩm Vũ bực tức nói, gương mặt lộ vẻ ai oán.

Bốn cung nữ trong phòng đều ngơ ngác, một suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Minh Âm: Hoàng thương mang theo roi mà không xài sao? Chậc chậc, khó lắm mới đổi tính một lần!

"Uyển nghi, ngài ngồi xuống nghỉ ngơi một chút!" Lan Hủy định đỡ nàng ngồi xuống, cứ đứng vậy cũng không tốt.

"Không ngồi, đau chân lắm!" Thẩm Vũ vừa nói vừa sờ chân trái, sau đó bắt đầu hít khí lạnh do quá đau.

Giọng của cô lộ mấy phần bực bội và khó chịu, điều này làm bốn cung nữ không dám hỏi thêm cái gì. Nhìn đi, uyển nghi dịu dàng của họ chỉ tiếp xúc với hoàng thượng một thời gian mà tính cách đã khó chịu không kém rồi. Với sự ngọt ngào ban đầu của hai người đâu rồi? Xu uyển nghi mới vào cung không lâu mà đã có thể khiến hoàng thượng giận vậy rồi à?

"Chủ tử, lúc nãy nô tỳ thấy hoàng thượng tức giận rời khỏi đây, ngài làm gì ngài ấy sao?" Dù lo lắng nhưng Minh Tâm vẫn phải bất chấp mà hỏi.

Ba người kia lại vươn cổ nhìn đôi môi đỏ mọng của Thẩm Vũ, chờ đợi đáp án từ chủ nhân của mình.

"Bản tần cắn hắn!" Thẩm Vũ nhếch môi nói một câu, dĩ nhiên trong giọng nói vẫn thể hiện sự tức giận.

Bốn người trong điện "…"

Bọn họ đã lâm vào trạng thái hóa đá rồi, trước nay toàn nghe tin hoàng thượng tra tấn người khác, đây là lần đầu nghe thấy hoàng thượng bị người khác "tra tấn" đấy! Xu uyển nghi, đây là lúc nông nô xoay người vùng lên đó!

Thẩm Vũ nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, thấy bốn gương mặt cả kinh không chút máu thì nhíu mày lại, có lẽ nàng cảm thấy mỏi chân nên chậm chạp di chuyển đến cạnh ghế, nhe răng ngồi xuống.

"Các ngươi nhìn bản tần vậy làm chi? Người chịu thiệt là ta mà! Đúng là ta không nên cắn vào cằm mà phải cắn vào ót hắn để mọi người cùng thấy! Hừ, xem sau này còn dám nhéo ta nữa hay không!" Gương mặt lộ vẻ tiếc nuối như nếu có thể quay lại lúc đó thì nàng sẽ lập tức nhảy lên cắn ót của hoàng thượng vậy.

Hai mắt Minh Ngữ sáng lên, cô nàng nhìn Thẩm Vũ với ánh mắt kính nể. Xu uyển nghi, cắn hay lắm!

Minh Âm thì hơi nhíu mày, uyển nghi sợ đau nhưng không thể làm vậy. Chẳng lẽ giận đến ngu rồi à? Muốn đấu với hoàng thượng có bản sự như thần thánh kia, vậy phải tìm cách thoát khỏi vận mệnh bị ghét bỏ đã!

Khi hoàng thượng tức giận thì mọi người đều là cỏ rác trong mắt hắn. Xu uyển nghi vừa mới được sủng một cái đã đi cắn người rồi…

Minh Âm đang xem nên dùng từ gì để hình dung thì trong đầu nàng xuất hiện bốn chữ: rác rưởi xinh đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!