Edit: Qiezi
Đại học Nam Thành có bề dày lịch sử lâu đời.
Trước đây nơi này từng là học đường, sau này thời kỳ chiến tranh cũng có không ít học giả, học sinh bị hành quyết ở đây, sau ba lần bị phá hủy thì trở thành căn cứ thí nghiệm.
Bên trong không biết có bao nhiêu oan hồn, cây hòe cổ lại là thứ rất hút âm khí, hòe cổ trong sân trường che kín một mảnh trời, là nhân chứng cho đoạn lịch sử kia.
Từ sau khi Tạ Miên gặp quỷ, mỗi lần đi ngang qua cái cây này đều cảm thấy oan hồn trên đó có thể đè chết cậu. Kỳ quái là lần này đi cùng Phạm Lam, âm linh trên cây hòe cổ yên tĩnh như đầu thai tập thể, cậu tò mò ngẩng đầu nhìn lên.
Sao lần này đổi thành bọn họ đang run rẩy?
Tạ Miên nhìn đến ngớ người.
"Trên người Triệu Bân là Quỷ Giáng, hoa bỉ ngạn không giải được, đến ký túc xá của Bao Hạo Văn trước đi." Phạm Lam nói.
"À, ờ, ờ." Mặc dù hơi lo lắng, nhưng người thường như cậu cũng không tiện khoa tay múa chân với người trong nghề, vì vậy cậu lấy di động gọi cho Triệu Bân, nói tạm thời không về ký túc xá.
Triệu Bân ở ký túc xá run lẩy bẩy, hắn thật sự bị Biện Minh dọa sợ, liên tục hỏi Tạ Miên đi đâu, có thể đi cùng không.
Cậu nhìn sang Phạm Lam, trưng cầu ý kiến của hắn, thấy hắn gật đầu, cậu mới nói: "Được, mày tới dưới lầu ký túc xá của Bao Hạo Văn, chúng ta cùng đi."
Bởi vì Bao Hạo Văn tự sát nên bạn cùng phòng không dám ở đó nữa, lại sắp đến kỳ nghỉ hè, sinh viên nào có thể nghỉ đều đã nghỉ, ngược lại tiện cho bọn họ đến điều tra.
Đồn đại bên ngoài nói Bao Hạo Văn là phú nhất đại cao phú soái, nhưng đồ đạc của hắn không tính là nhiều, ngoại trừ ngăn tủ của trường học thì chỉ có một cái bàn đọc sách và một cái rương.
Trên bàn bày một đống sách chuyên ngành và một cái máy vi tính xách tay.
Phạm Lam ngại hôi, kiểu gì cũng không chịu động vào, tay đút trong ống tay áo ra lệnh Tạ Miên kéo ngăn tủ.
Cậu rút hai tờ khăn giấy cầm trong tay rồi kéo ngăn tủ. Bên trong có một cái gương phong cách cổ xưa, còn có nửa lá bùa chưa đốt xong, màu sắc bên trên không giống chu sa*.
(Chu sa, hay thần sa, đan sa, xích đan, cống sa, là các tên gọi dành cho loại khoáng vật cinnabarit của thủy ngân sẵn có trong tự nhiên, có màu đỏ)
Phạm Lam hơi cúi đầu đứng bên cạnh Tạ Miên, hoàn toàn không có ý định giữ khoảng cách mà cứ đứng sát vào cậu, mái tóc dài hơi lạnh từ cổ áo hắn rũ xuống cần cổ của cậu, mềm mại lại vô cùng thoải mái.
Hơi thở của hắn rất nhẹ, lại khá lạnh, giống như nhiệt độ được gió làm mát, khiến người ta không thể kiềm chế mà tới gần, vùi đầu trong ngực hắn…
Tạ Miên giấu đầu hở đuôi ho khan một tiếng, cách hắn xa một chút.
"Cái này là dùng máu viết ra, là máu người." Phạm Lam nắm tay Tạ Miên, khẩy ra một tờ giấy đỏ dưới lá bùa, trên đó viết một cái tên và ngày tháng năm sinh, còn có một nhúm tóc nhỏ.
Cậu không được tự nhiên rút tay ra, xoa xoa xương cổ tay thấm lạnh rồi cầm một cây bút khẽ đẩy cái tên bị che khuất.
Triệu Bân!
Cây bút trong tay Tạ Miên rơi lạch cạch xuống đất, lại như không cam lòng nảy lên hai cái, cậu theo bản năng quay đầu nhìn Triệu Bân.
Tạ Miên mới vừa cứu Biện Minh, nhanh như vậy lại phải đối mặt với nguy hiểm của Triệu Bân. Cậu hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, hạ giọng hỏi: "Có cách nào không?"
Phạm Lam định mở miệng thì chợt nghe thấy tiếng động sau lưng, là âm thanh chai lọ bị rơi vỡ!
"Tôi… Tôi không cố ý." Triệu Bân lui ra sau vài bước, hắn chỉ tò mò trong cái chai kia đựng cái gì, không ngờ không cẩn thận làm vỡ.
Một cái chai thủy tinh, hẳn là không đáng giá bao nhiêu tiền.
Hắn bỗng thấy Tạ Miên đột nhiên trợn to hai mắt, theo tầm mắt của cậu, hắn nhìn xuống chân mình, trong những mảnh vỡ đột nhiên toát lên một lớp sương dày màu tím đen, vọt thẳng về phía hắn!
"A!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!