Edit: Qiezi
Phạm Lam thu cánh hoa vào Vô Tự Quỷ Thư rồi bỏ vào túi Tạ Miên. Cậu không đứng lên mà hỏi: "Nếu như bắt được người hạ giáng đầu thì sẽ do ai xử lý?"
Bạch Thất ngẩn ra, có lẽ không ngờ cậu có thể hỏi đến vấn đề này, hắn hơi khựng lại, sau đó bắt đầu giải thích.
Trước khi hắn mở miệng, Tạ Miên đã thấy Phạm Lam nhíu mày.
"Lúc thiên địa sơ khai, thế giới là một mảnh hỗn độn, Trảm Vũ đại nhân sáng lập tam giới, nắm giữ mười tám địa ngục của U Minh địa phủ. Phàm là tất cả sinh tử chuyển hóa người thần tiên quỷ đều phải giao cho ngài ấy thẩm tra rồi cho phép thi hành."
"Khoan đã." Tạ Miên cẩn thận kiểm tra mấy lần, hơi kinh ngạc: "Ý của anh là, địa phủ chuyên quyền? Một người thành tiên, xuống địa ngục hay là chuyển thế, chuyển thế thành cái gì đều không phải do thiên đình mà là do địa phủ, hoặc nên nói do Trảm Vũ… Ặc, Trảm Vũ đại nhân quyết định?"
Bạch Thất gật đầu: "Cũng không hẳn là vậy. Trảm Vũ đại nhân xây dựng bảy mươi hai ti, phân chia chức năng đảm đương thu bắt, truy đuổi quỷ hồn, báo cáo quỷ hồn ra vào. Thân thích của Dương ti, quỷ hồn âm ti có triển vọng có thể siêu độ, sẽ được Phong Đô đại đế đặc xá cho lên trời."
"À cái này tôi biết, cách chỗ rẽ ba ngàn mét có một cổng ở phía đông gọi là Quỷ Môn, là nơi vạn quỷ ra vào, được gọi là đường âm ti, đúng không?" Trong Sơn Hải Kinh có ghi rất rõ ràng.
Bạch Thất gật đầu, nghĩ thầm năng lực biểu đạt của mình thật không tệ.
"Ừ, tuy rằng bây giờ Trảm Vũ đại nhân đã qua đời, nhưng cửa tiệm chúng ta, phán quan, Mạnh Bà và thần dạ du* giống nhau, trực thuộc quản lý của Bát gia, không thuộc bảy mươi hai ti, cũng không cần khai báo với Thập Điện Diêm La và quỷ đế ngũ phương, có quyền tự chủ giải quyết."
(Thần dạ du: gác đêm cho thiên đế)
Tạ Miên im lặng, rốt cuộc nói đến trọng điểm rồi. Cuối cùng cậu đã biết vì sao vừa thấy Bạch Thất mở miệng, Phạm Lam lại cau mày.
Bạch Thất thật sự quá dông dài.
Chẳng qua, có phải quyền lợi này hơi lớn rồi không?
Tạ Miên suy tư một lúc, sau đó giơ tay lên: "Bát gia là ai?"
Bạch Thất vừa định mở miệng đột nhiên thấy Phạm Lam đứng lên, cắt ngang lời hắn, nghiêng người mỉm cười nói: "Tiểu Thất nói đến Trảm Vũ, Phong Đô, ngũ phương đều không liên quan tới em, câu bắt quỷ hồn cũng không cần em ra tay, bắt được quỷ em chém cũng được, bảo Minh Thu đuổi về địa phủ chịu thẩm tra cũng được, tùy theo tâm trạng của em."
Tạ Miên đáp: "Làm vậy quá tùy hứng, nếu như ngày nào đó tâm trạng tôi không vui trượt tay thì phải làm sao?"
Phạm Lam khựng lại, cúi đầu bật cười: "Đúng vậy, quá tùy hứng."
Triệu Bân gọi tới, nói Biện Minh đã ra khỏi phòng phẫu thuật. Tuy rằng ca mổ tạm thành công nhưng cả người hắn vẫn cắm đầy ống, các loại thiết bị chất đầy phòng, kiểm tra không phát hiện được vấn đề.
Tuy rằng Tạ Miên không hiểu lắm nhưng cũng biết thứ như Giáng Đầu, có lẽ thiết bị y tế không kiểm tra được.
"Cánh hoa này là cái gì?"
Phạm Lam cúi đầu: "Bỉ ngạn hoa lá xum xuê sâu trong lòng đất."
Tạ Miên sửng sốt, thường thì hoa bỉ ngạn nở hoa không thấy lá, sao lại có chuyện hoa lá cùng sinh trưởng?
"Bát gia dùng tàn hồn nuôi." Phạm Lam dừng lại, không biết nhớ tới cái gì bỗng mỉm cười: "Thú vui nho nhỏ mà thôi."
Tạ Miên nghe thế cũng ưu sầu thở dài: "Khi nào tôi mới có thể gặp Bát gia…"
Phạm Lam liếc mắt nhìn cậu: "Em muốn gặp Bát gia lắm sao?"
Tạ Miên gật đầu: "Đúng vậy."
Không gặp được Bát gia, sao cậu tìm được ba mẹ.
…
Khi hai người đến bệnh viện thì đã là rạng sáng, trong bệnh viện yên tĩnh, giống như không có chút sức sống nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!