Edit: Qiezi
Chỉ có hắn không nằm trong sổ sinh tử? Là có ý gì?
Tạ Miên ẩn trong bóng tối lén lút nhìn về phía Phạm Lam, chỉ thấy người nọ nghiêng đầu không biết đang suy nghĩ gì. Dưới ánh đèn bệnh viện trắng bệch có thể thấy được sống mũi của mũi cao thẳng, mặt mày như vẽ.
Một ánh mắt lơ đãng có thể câu mất linh hồn.
"Không nằm trong sổ sinh tử?"
Mục Yêu đáp lời: "Thật ra tôi cũng không biết, tính tình Phạm Lam lạnh nhạt, không ai biết hắn mạnh cỡ nào. Ngày đó Minh Thu nói không đánh lại hắn, thật ra hai người thật sự từng động thủ, Minh Thu bị hắn chọc tức, kết quả… Hơn nữa cách hắn và chúng tôi được Bát gia điều đến tiệm quan tài không giống nhau, hắn mang theo Vô Tự Quỷ Thư đến."
Tạ Miên ngẩn ra, lén liếc mắt nhìn về phía Phạm Lam, kết quả hắn cũng trùng hợp nhìn qua, cậu bị bắt gặp tại trận. Trái tim cậu run lên, hô hấp dồn dập, vội vàng dằn xuống.
"Là, là sao?"
Mục Yêu hừ một tiếng: "Không ai biết hắn đến từ đâu, ngay cả Bát gia cũng không tra được quá khứ của hắn, sổ sinh tử của địa phủ không có tên hắn, Phong Đô, Thiên Giới cũng không có ghi chép."
Tam giới không có ghi chép, đây chẳng phải là "sinh vật" tự do ngoài tam giới sao, không phải người cũng chẳng phải quỷ hay thần…
Mục Yêu ngáp một cái: "Nhưng Phạm Lam không thần kỳ như vậy, người này vô cùng lười biếng lại chỉ làm theo ý của bản thân, nói hắn đến kiếm cơm thì hợp lý hơn."
Tạ Miên nghĩ thầm, cô tin nhưng tôi không tin, tôi xem như đã "chính tai" gặp qua hắn, quả thật rất mạnh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu có thể hiểu được tại sao hắn ở giấu giếm thực lực trước mặt cậu, nói bản thân quá gà.
Nhưng vì sao trước mặt những người trong tiệm quan tài, hắn cũng nói mình quá gà?
"Tiểu Diêm Vương."
"Hả? Gọi, gọi tôi hả?" Tạ Miên lại càng hoảng sợ, Mục Yêu cũng hoảng sợ: "Móe, Phạm Lam ở cạnh ngài sao! Lúc nãy hắn không nghe thấy tôi nói chứ, mau cúp máy đi."
"Ừ."
Tạ Miên nhanh chóng che điện thoại, vội vã trả lời vài câu rồi cúp máy.
"Sao vậy?"
Phạm Lam đút hai tay trong ống tay áo, mí mắt nhợt nhạt rũ xuống, giọng nói cũng hạ thấp: "Về tiệm quan tài."
"Biện Minh."
Tạ Miên nhìn ba mẹ Biện Minh đang ngồi trên ghế dài chờ đợi vô cùng lo lắng, hai vị phụ huynh đau khổ, dường như trong nháy mắt già hơn mười tuổi.
Lúc này, điều dưỡng từ bên trong vọt ra, mặt mày nghiêm túc thở hổn hển hỏi: "Ai là người nhà bệnh nhân?"
Ông bà Biện lập tức đứng lên, nắm chặt cổ tay điều dưỡng: "Chúng tôi là ba mẹ nó, xin hỏi con tôi sao rồi?"
"Lượng máu đang giảm nhanh, cho dù truyền máu cũng nhanh chóng giảm xuống như bị hút khô, hiện tại kho máu không đủ, xin hỏi hai người ai có thể truyền máu cho bệnh nhân?"
"Tôi! Tôi và cậu ấy chung nhóm máu, để tôi đi." Triệu Bân nói.
"Cám ơn, cám ơn con!" Ba Biện nắm chặt tay hắn, lau nước mắt mà nói.
Ông Biện vỗ vai vợ trấn an, lại giống như đang tự an ủi bản thân: "Không sao đâu, không sao đâu."
Bà ôm mặt quỳ gối trước phòng giải phẫu, quỳ lạy về hướng cửa chính, dù là lạy Phật hay Chúa Jesus, nghĩ đến ai thì lạy người đó.
Tạ Miên không giống bọn họ quan tâm quá mà hóa loạn, chỉ nghe được nửa câu sau, cậu đã bị nửa câu đầu làm kinh hoảng.
"Máu đang giảm nhanh, truyền máu vào giống như bị hút khô… Là có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!