Edit: Qiezi
"Ái chà, bạn học gọi tôi à?" Hắn nghiêng người dựa sát vào Tạ Miên, cười híp mắt nói: "Tôi là Phạm Lam."
Tạ Miên ngẩn ra.
Phạm Lam.
—— Còn một người ở ngoài chưa về, tên là Phạm Lam.
—— À, có lẽ lại lạc đường ở đâu rồi.
Trong đầu Tạ Miên tự động xuất hiện câu nói "Ái chà chà, lạc đường rồi." của hắn. Xem ra người trong tiệm quan tài rất hiểu hắn.
Cậu dằn xuống vui sướng trong lòng, cố gắng bình tĩnh ngẩng đầu nhìn Phạm Lam: "Đêm qua trên đường Hồ Dương, anh đã cứu tôi."
Phạm Lam hơi khựng lại, quay đầu nói với Tạ Miên: "Không phải tôi."
Tạ Miên nhớ rõ giọng nói này, cũng rất khẳng định chính là hắn, nhưng không biết vì sao hắn phủ nhận, có lẽ có điều gì đó khó nói nên cậu không vạch trần.
"Tôi là ông chủ mới của tiệm quan tài, Tạ Miên."
Phạm Lam như ngẩn ra, sau đó đến gần nhìn cậu, Tạ Miên có thể thấy được ảnh ngược của bản thân trong con ngươi đen kịt của hắn. Cậu nuốt nước bọt đầy khó khăn: "Sao, sao vậy?"
Phạm Lam đứng thẳng người, hai tay lại rúc vào trong tay áo: "Tôi phải đi đây, em cứ từ từ chơi." Hắn nói xong liền vội vàng bỏ đi.
"?"
Tạ Miên trợn mắt há hốc mồm nhìn bóng lưng hắn đi xa, sao lại không xây dựng quan hệ tốt giữa nhân viên và ông chủ chứ!
Cho dù không giúp cậu, ở lại với cậu một chút cũng được mà.
Mắt thấy Phạm Lam thật sự không quay lại, Tạ Miên thầm nghĩ không biết có nên đánh giá xếp hạng nhân viên hay không. Nếu không có ân cứu mạng, cậu nhất định sẽ phê bình hắn!
Khi trở về nhất định sẽ gửi hắn đến Bát gia, để Bát gia dạy bảo hắn một trận nhớ đời.
Nghĩ đến Bát gia, Tạ Miên lại phiền muộn, đến khi nào cậu mới có thể gặp được Bát gia thần bí khó lường này chứ?
Sau đó cậu đánh liều chui qua dây cảnh báo, thi thể đã bị mang đi, trên mặt đất chỉ còn từng mảng máu khô hòa lẫn với bùn đất.
Dường như trên mặt đất có mấy sợi dây rất dài, dính máu bị nhét dưới đất. Cậu bẻ một nhánh cây rồi gảy nó lên, cuối cùng lôi ra một đống lớn, quấn thành một cục len khổng lồ.
"Dài ghê."
Tạ Miên hoảng sợ, suýt chút nữa đã ngồi bệt xuống đất.
Không biết Phạm Lam đã quay lại từ khi nào, lặng lẽ vào trong phạm vi dây cảnh báo, còn cúi người cảm thán: "Cô gái này rụng tóc nghiêm trọng quá."
"Thứ này là tóc?" Tạ Miên không dám tin khẩy một sợi dây soi dưới đèn đường, quan sát một lúc lâu vẫn không thể tin nổi. Thứ này ít nhất cũng hai thước, chất liệu như sợi len.
"Cho dù dùng hormon tăng trưởng cũng không thể to như thế."
"Ừ."
Tạ Miên quay đầu: "Ủa? Sao anh quay lại?"
Phạm Lam đứng thẳng người, dường như được nhắc nhở bèn gật đầu nói: "Ừ, tôi phải đi rồi."
Sau đó hắn xoay người đi về phía dây cảnh báo, làm một tư thế uốn người về phía sau rồi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!