Chương 35: Kết thúc 1

Edit: OnlyU

Địa Tạng Vương vừa chết, toàn bộ địa phủ đều luống cuống.

Thập Điện Diêm Vương vốn không phải là người có chủ kiến, muốn đoạt quyền nhưng đánh không lại, chỉ đành nương theo hai đại thần Thiên Đế và Địa Tạng Vương khuấy đục nước trong, có thể kiếm lợi được bao nhiêu thì kiếm.

Hiện tại Địa Tạng Vương chết rồi, Thiên Đế cũng bị quấn lấy không thể phân thân ra được. Tình huống này chẳng phải Thiên Đế vừa chết thì địa phủ sẽ trở lại, không, so với thời Trảm Vũ thống trị còn kinh khủng hơn!

Vậy chẳng lẽ Thập Điện của bọn họ chỉ là vật trang trí thôi sao?

Nếu thật sự phải truy cứu thì từ quỷ sai đến Diêm Vương, sợ là không một ai thoát tội. Mấy người vừa đánh vừa lui, cả người toát mồ hôi lạnh rút về Điện Diêm Vương.

Phạm Lam không thèm để ý đến bọn họ, bớt được mấy người này cũng đỡ vướng tay vướng chân, cút càng xa càng tốt.

Thời Tuyết Chiết bị Địa Tạng Vương một chưởng đánh xuống sông Vong Xuyên, vốn là lành ít dữ nhiều. Khóe mắt Phạm Lam thoáng liếc nhìn, không biết trong mắt là tâm tình gì. Hắn nhắm mắt, duỗi tay xuống sông Vong Xuyên nắm lên một đám sương mù, mơ hồ nhìn ra là một người bị thiêu đốt.

"Sư… phụ…"

Phạm Lam siết chặt tay, sương mù lập tức biến mất, giọng nói yếu ớt kia cũng tan biến hòa lẫn vào tiếng đánh nhau ồn ào nơi đây.

Phạm Lam cầm lưỡi hái, điểm mũi chân nhảy lên thềm đá, đứng sau Tạ Miên ba thước, tay trái ẩn chứa linh lực hơi dao động một cái, ánh sáng từ trập pháp bỗng trở nên sáng chói hơn.

Mục Yêu bớt chút thời gian nhìn hắn, hàng này chính là Bát gia sao?

Theo lời của Minh Thu thì tên này ra ngoài liền lạc đường, không có kẹo là không sống nổi, có kẹo là lại đầy sức sống, nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng không nhận ra cái tên kéo chân sau này thế mà mẹ nó là Bát gia?

Chuyện này còn khó tin hơn chuyện Thiên Đế tạo phản rất nhiều đó.

Dường như Phạm Lam nhận ra ánh mắt của Mục Yêu, hắn quay đầu nhìn lại nhưng chỉ hơi nhíu mày, sau đó chém một nhát vào trong trận pháp.

"Phạm Lam!" Thiên Đế chật vật né tránh đòn tấn công của mọi người, mắt thấy thiên binh bị nhốt ngoài trận pháp không vào được, y bắt đầu nóng nảy, trợn trừng đôi mắt đã đỏ như máu hét lên: "Ngươi đưa ta lên vị trí Thiên Đế, không phải vì ta dễ khống chế hơn Thời Tuyết Chiết sao? Ngươi chẳng phải thứ gì tốt, chẳng qua ngươi muốn tiếp tục nắm tam giới trong lòng bàn tay mà thôi!"

Phạm Lam giống như không nghe thấy, mỗi một đòn đều tấn công vào vị trí quan trọng trên người y. Thiên Đế vô cùng quen thuộc những chiêu thức này, khi còn ở địa phủ, Phạm Lam đã dạy từng chiêu từng chiêu cho y.

Thiên Đế hoảng hốt né tránh, lại phát hiện bản thân vốn không có sức đánh trả chút nào, rõ ràng trên người Phạm Lam không có bao nhiêu quỷ lực, hắn lại vừa đánh nhau một trận với Thời Tuyết Chiết và Địa Tạng Vương, tại sao còn mạnh như vậy?!

Không đúng!

Những chiêu thức này… không mang theo quỷ lực, Phạm Lam chỉ tấn công bình thường, thậm chí hắn còn không thèm nhìn tới y.

Không tránh khỏi!!!

Thiên Đế phát hiện y căn bản không tránh được nửa chiêu, sững sờ nhìn lưỡi hái từ phía sau quét tới ngang ngực, lồng ngực lập tức chảy máu, không biết là lạnh như băng hay là nóng rực, cả người y từ thần kinh đến não bộ, toàn bộ đã chết lặng.

Thiên Đế phun ra một ngụm máu, lưỡi hái đồng thời rút ra, không chút do dự xé mở lồng ngực y, xé toạt da thịt y.

Thiên Đế không chịu nổi khuỵu xuống quỳ dưới mặt đất, khóe miệng không khống chế được máu tươi chảy dọc xuống, từ từ chảy vào vết thương lớn nơi ngực, có cảm giác như có âm phong thổi tới từ nơi đó, khiến y lạnh run.

"Sư…" Câu nói còn chưa dứt, Thiên Đế bỗng gục đầu xuống, hai tay buông lỏng rồi ngã xuống đất, y đã tắt thở.

Dù là thần tiên hay là quỷ hồn, chết đi chính là tan thành mây khói, Thiên Đế cũng không thể thoát khỏi quy luật này, từ đầu đến chân hóa thành tro bụi, bị thổi xuống sông Vong Xuyên.

Cát bụi về với cát bụi, đất về đất.

Mục Yêu vừa chiến đấu cực kỳ vất vả, còn bị Thiên Đế làm cổ tay bị thương, cô chứng kiến cảnh tượng vừa rồi mà trợn mắt há hốc mồm: "Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"

Mục Lâm nhìn vũng máu nhỏ dưới đất kia mà thở dài trong lòng. Nhiều năm như vậy, Thiên Đế có công mà cũng có sai lầm. Mặc dù đoạt quyền là không nên những hắn cũng hiểu được Thiên Đế phần nào, thế nhưng vì chuyện này mà phá vỡ tam giới thì có chết cũng chưa hết tội.

Chỉ là, Phạm Lam vừa ra tay, Địa Tạng Vương chết, Thiên Đế cũng chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!