Edit: OnlyU
Phạm Lam trông thấy giữa trán Tạ Miên lóe lên một tia sáng, hắn nhẹ nhàng thở ra thật khẽ: "Cuối cùng tôi đã trả Phật cốt lại cho em." Hắn cúi xuống, vô cùng quyến luyến đặt xuống trán cậu một nụ hôn.
Mấy vạn năm qua, hắn luôn không phân rõ rốt cuộc giữa hắn và Tạ Miên thì ai ác hơn ai. Tạ Miên muốn Phạm Lam tự tay giết cậu, hiện tại hắn lại để cho cậu tận mắt nhìn thấy cậu đã chết như thế nào.
Phạm Lam thở hổn hển đè xuống phần bụng dưới bên trá, xúc cảm dinh dính trên tay, không cần nhìn cũng biết chính là máu, đau đớn kịch liệt khiến trán hắn đổ mồ hôi lạnh, nhưng hắn không lau đi mà chỉ hơi cong khóe miệng.
Quả nhiên là cực kỳ tức giận, khi còn chút ý thức cuối cùng, cậu đã cho hắn một dao.
"Bát gia!"
Phạm Lam vừa nghe thấy giọng nói này lập tức khôi phục vẻ mặt như thường, còn đứng thẳng người lên.
Một người đàn ông mặc đồ trắng từ cửa đi đến, một mực cung kính vái chào Phạm Lam một cái, bất ngờ chính là Bạch Thất!
Cùng ngày Bạch Thất mất tích, Phạm Lam và Tạ Miên đã đi vào ký ức của hắn, phát hiện hắn tự trói bản thân thành một cái kén. Vì thế Phạm Lam để Tạ Miên đi ra ngoài tìm Ngôn Linh Điểu, còn hắn thì quay về địa phủ.
Người trong tiệm quan tài và Bạch Thất đều có khế ước, có thể cưỡng ép dùng quỷ lực triệu hồi người trở về, dù bất cứ tình huống nào thì trong cái kén của Bạch Thất chỉ trống không.
Khi đó Phạm Lam vẫn chưa biết Địa Tạng Vương chính là "nội gián" ở địa phủ, cộng thêm lúc đó vừa khéo có thể thực hiện kế hoạch, thế là hắn đơn giản không nói cho người khác biết, lại lo lắng Bạch Thất đi ra ngoài phạm sai lầm nên cứ thế bảo hắn ở lại tâm địa.
"Tiểu Thất." Phạm Lam ngước mắt nhìn Bạch Thất một cái, thờ ơ hỏi hắn: "Bên phía thiên giới thế nào rồi?"
"Theo tin tức ta có được thì trước khi Tạ Miên tới đây, Minh Thu và Tiếu Sơn ngăn cản cậu ấy đi tìm ngài, bị tấn công và bị thương." Bạch Thất dừng một chút rồi nói tiếp: "Thiên Đế nghĩ rằng ta đã chết bởi Ngôn Linh. Minh Thu và Tiếu Sơn bị trọng thương, đã bị bọn họ nhốt lại. Mục Yêu tạm thời mất tích, còn Tạ Miên… Bọn họ hẳn sẽ dùng toàn lực tìm kiếm cậu ấy, dù sao đây là lợi thế duy nhất để đối phó với ngài."
Phạm Lam gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh đặt Tạ Miên lên giường, sau đó hắn đi đến bên cạnh Bạch Thất, đứng khoanh tay phóng tầm mắt nhìn về phía địa phủ xa xôi đen nhánh.
"Đây là cơ hội duy nhất của đối phương, cũng là của chúng ta." Phạm Lam vươn tay, sau đó nhẹ nhàng nắm chặt: "Cơ hội của chúng ta không nhiều lắm."
Bạch Thất cau mày đứng một bên, hắn có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại nghĩ những gì hắn muốn nói thì Bát gia đều đã hiểu trong lòng, dù hắn có nói cũng bằng không, bỗng dưng xé rách vết sẹo thêm một lần mà thôi. Bạch Thất suy nghĩ một chút, sau đó quay đầu qua, chọn một câu trung hòa hỏi: "Ngài nhét cái gì vào lưng Tạ Miên vậy?"
Phạm Lam ngửa đầu, âm thầm thở dài một hơi, sau đó mới nói tiếp: "Mấy vạn năm trước, khi đó ta chỉ là một "con quỷ" do thiên địa hóa sinh, chỉ biết chém giết. Tạ Miên là do trái tim của Bàn Cổ hấp thụ linh mạch khắp nơi trên trái đất biến thành ma thân Phật cốt. Sau đó vì ta giết chóc quá nhiều, lệ khí trên người ngày càng nặng, Tạ Miên và ta có một giao hẹn.
Sau đó vì giao hẹn này, ta tự tay giết hắn."
Bạch Thất không nhịn được được cau chặt lông mày, Phạm Lam nói câu này nhẹ nhàng bâng quơ như thoáng qua, nhưng dưới sự hờ hững này lại che giấu chấp niệm mấy vạn năm.
Là vì chuyện này nên hắn mới biến thành Phạm Lam "bây giờ" sao?
"Sau đó thì sao?"
Phạm Lam mở to hai mắt, giọng nói trầm đến nỗi gần như không nghe được: "Khi Tạ Miên còn một hơi thở cuối cùng, ta rút sống lấy Phật cốt của hắn."
Bạch Thất hít một hơi lạnh, rút sống!
"Hẳn là vô cùng đau đớn!" Bạch Thất chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nỗi đau này không phải là loại đau đớn mà con người có thể chịu đựng được.
Phạm Lam gật đầu: "Đúng, nhưng người như chúng ta, một khi chết đi sẽ tan thành mây khói, chỉ có rút sống khi hắn còn sống mới bảo vệ được chút hồn phách của hắn, nhưng vẫn không tránh được bị vỡ nát hồn phách, ta tu bổ một thời gian rất lâu mới phong ấn được."
Bạch Thất siết chặt tay, quay đầu nhìn Tạ Miên đang yên lặng nằm trên giường, nhớ lại lúc vừa quen biết cậu, Tạ Miên nhìn thấy ngoại hình của hắn và Mục Yêu là sợ đến run giọng, sợ quỷ sợ yêu, dường như không hợp với bọn họ. Nhưng dù như thế, từ tận sâu trong xương cốt, cậu lại có một sự kiên cường không thể gọi tên.
"Sau đó ta chia Phật cốt của Tạ Miên ra làm ba đoạn, một đoạn ở chỗ ta, hai đoạn khác đưa đến Lôi Âm Tự ở Tây Thiên và Lăng Tiêu Điện ở thiên giới."
Hai nơi đó đều là nơi có đại công đức, so với đoạn xương trong tay hắn thì tốt hơn nhiều.
Bạch Thất trầm ngâm một lát, có chút không hiểu: "Tây Thiên trung lập, không dính vào chuyện tam giới chúng ta, nhưng thiên giới đã có tâm làm phản, tại sao còn giao Phật cốt cho họ?"
Phạm Lam nghe vậy cười một tiếng: "Việc này phải cám ơn đồ đệ tốt của ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!