Edit: OnlyU
Hơn một vạn ngày.
Phạm Lam không có kiên nhẫn tính xem rốt cuộc là bao nhiêu năm, huống chi ghi chép năm tháng giữa địa phủ và nhân gian không giống nhau, hơn một vạn ngày ở nhân gian không biết là bao nhiêu năm đã trôi qua.
Cũng chỉ có ông ta mới có thể tính toán như vậy.
Năm đó Bàn Cổ một búa bổ ra trời đất, hỗn hỗn độn độn cũng không hiểu bổ trời để làm gì, ngồi dưới đất suy nghĩ mấy trăm ngày đêm cũng không nghĩ ra, cuối cùng cứ như vậy biến mất.
Thi thể nên hóa núi thì hóa núi, nên hóa biển thì hóa biển.
Nữ Oa lương thiện của đời, vì tà niệm của bản thân không làm hại nhân gian mà không ngần ngại rút phong ấn, cuối cùng cát bụi về cát bụi, đất về đất.
Trên đời này, dù là người hay thần cũng thế, bất kỳ sinh mạng nào cũng có điểm cuối, cũng có bắt đầu lại lần nữa.
Lúc ấy hắn không hiểu, một mực chém giết ác linh lệ quỷ phạm sai lầm, nhưng trong tam giới này, ác linh vĩnh viễn chém giết không hết.
Địa Tạng Vương cúi đầu rũ mắt đứng cạnh Phạm Lam, mái tóc trắng như tuyết không biết bị âm phong từ đâu tới thổi bay, sau đó lại rũ về. Ông cúi đầu thật thấp niệm chú ngữ gì đó, kim quang cả người rực sáng, từ phía sau khuếch tán ra, phỏng chừng chiếu sáng cả nửa địa phủ.
Nháy mắt vô số tiếng gào thét của ác quỷ vang lên, hai tay Phạm Lam vẫn đút trong ống tay áo như cũ, bình tĩnh nhìn đối phương.
"Ta không muốn ra tay với ngươi." Phạm Lam lên tiếng: "Cho nên, ngươi tự kết thúc đi."
Địa Tạng Vương bỗng nở nụ cười: "Ngươi rất tự tin, ngươi cho là tính kế Tạ Miên, hắn sẽ không gặp nguy hiểm sao? Người như vậy, ngươi đánh giá thấp."
Phạm Lam cau mày, hơi bấm nhẹ đầu ngón tay trong ống tay áo, lúc ngẩng đầu lên thì đã không còn thấy người trước mặt nữa.
…
"Hiện tại không liên lạc được Bát gia, Thất gia cũng mất tích." Mục Yêu chống cằm phát sầu, cũng may vết thương trên người Minh Thu và Tiếu Sơn đã lành hẳn, nếu không cả nhà toàn người già yếu bệnh tật thì lấy ai đi điều tra.
Minh Thu đứng sau quầy không nói lời nào, Tiếu Sơn dựa trên ghế chống tay, mắt to trừng mắt nhỏ phát sầu.
"Ông chủ đâu rồi?" Mục Yêu hỏi.
Minh Thu dùng ánh mắt ra hiệu trên lầu: "Hôm qua Phạm Lam bế ông chủ về, sau đó để lại Vô Tự Quỷ Thư rồi đi, ông chủ lên lầu rồi không xuống nữa."
Mục Yêu bắt được trọng điểm: "Bế về?"
Minh Thu gật đầu.
Mục Yêu tức giận đập bàn, hoàn mỹ vòng qua trọng điểm: "Một mình tôi bị kéo đến một nơi quỷ quái gì không biết, cực khổ lắm mới thoát ra được, thế mà tên kia đến nhà ma một chuyến, cuối cùng lại chỉ mang một mình ông chủ ra ngoài?"
Minh Thu cũng cảm nhận được lửa giận của cô, đột nhiên hắn nhìn thấy một người đang đi xuống cầu thang, sắc mặt tái nhợt không khác gì quỷ, bước đi loạng choạng suýt ngã sấp.
Vừa rồi Tạ Miên xuống lầu còn rất tốt, sao vừa nhìn thấy Vô Tự Quỷ Thư đã trở thành thế này? Rốt cuộc Phạm Lam để lại cái gì?
Tạ Miên đi đến cạnh quầy, gần như máy móc lấy Vô Tự Quỷ Thư ra đặt lên quầy, cái chai nhỏ trong góc vang lên một tiếng "oong".
Minh Thu giơ tay cầm cái chai ra xa một chút, lên tiếng hỏi: "Ở đây được không?" Giáng Chu ở bên trong cái chai giật một cái, lúc này hắn mới đặt cái chai xuống.
Mục Yêu lo lắng hỏi: "Ông chủ, sao sắc mặt cậu kém quá vậy, không có chuyện gì chứ? Có muốn tôi xem cho cậu không? Tuy rằng y thuật của tôi cũng thường thôi nhưng mà…"
Tạ Miên lắc đầu, đẩy Vô Tự Quỷ Thư một chút, sau đó thả một quả bom cực lớn: "Đừng tìm Bát gia. Phạm Lam chính là Bát gia!"
Chỉ một câu thôi nhưng có thể khiến tất cả mọi người lập tức ngây ra như phỗng, trong khoảng năm phút mà không ai nói tiếng nào. Tạ Miên cũng không gấp, chẳng qua là không có tinh thần chờ bọn họ phản ứng.
Minh Thu phản ứng nhanh nhất, không dám tin lặp lại một lần: "Phạm Lam… là Bát gia sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!