Chương 32: Ngôn Linh (6)

Edit: OnlyU

Sau khi Tạ Miên tỉnh lại, cậu nhận ra bản thân đang nằm trong phòng của cậu ở tiệm quan tài, bài trí đồ đạc quen thuộc làm cậu thoáng hoảng hốt.

Cậu ngơ ngác vài giây rồi chợt nhớ ra, Phạm Lam!

Tạ Miên ngồi dậy xuống giường, nhưng ngay giây phút khi chân vừa chạm đất, cậu bỗng ngập ngừng, ngơ ngác nhìn vết thương trong lòng bàn tay đã khôi phục như cũ từ lúc nào, chỉ còn một đường màu đỏ như thịt xương.

Thời Tuyết Chiết nói sợi dây đỏ trong lòng bàn tay cậu là dấu ấn Phạm Lam lưu lại.

Sợi dây đỏ xuất hiện vào ngày Bao Hạo Văn chết, ngày đó Phạm Lam cũng gặp cậu lần đầu tiên ở trường học.

Ngày cha mẹ mất tích, cậu bị tấn công trên đường và được người cứu.

Tối đó, Thất gia muốn dẫn cậu đến tiệm quan tài.

Trên tay cậu xuất hiện một đường này và có thể nhìn thấy quỷ, bởi vì Triệu Bân trúng hàng đầu, cậu đi kiểm tra hiện trường, kết quả ở hiện trường lại gặp Phạm Lam.

Lần đầu tiên khi đến tiệm quan tài, Thất gia không biết là cậu đã quen biết Phạm Lam, chứng tỏ sự xuất hiện của cậu không phải do tiệm quan tài sắp xếp, nhưng ngay khi đối diện với cậu thì Phạm Lam đã biết cậu ở chỗ này.

Hắn là Bát gia không ai địch nổi, ai có thể sắp xếp hắn phải làm cái gì, trừ phi chính hắn muốn làm.

— Chỗ này của tôi không có quyền hạn điều tra chuyện của cha mẹ ngài, nhưng nếu gặp Bát gia thì có thể hỏi ngài ấy.

Trong đầu Tạ Miên đột nhiên vang lên câu này, là Bạch Thất từng nói vậy, nhưng tại sao khi cậu biết Phạm Lam là Bát gia rồi mà vẫn không hỏi hắn?

Là cậu… quên sao?

Không đúng, mục đích duy nhất cậu đến tiệm quan tài là để điều tra nguyên nhân cha mẹ mất tích, sao có thể quên được.

Cậu phải hỏi cho rõ ràng.

Tạ Miên mở cửa ra, đi thẳng đến phòng của Phạm Lam, dùng sức gõ cửa vài cái nhưng không có người đáp lại. Cậu chạy ra ngoài cửa hàng, Minh Thu đang đứng ở đó.

"Phạm Lam đâu?"

Minh Thu nhìn cậu một cái rồi rút Vô Tự Quỷ Thư từ trong quầy ra đẩy tới trước mặt cậu, hắn cũng không lấy làm lạ mà nói: "Ngày hôm qua, sau khi Phạm Lam bế cậu về thì nói ra ngoài có chút việc, đến giờ vẫn chưa về."

Tạ Miên không vội nhận mà hỏi: "Phạm Lam có nói khi nào về hay không?"

Minh Thu lắc đầu.

"Vậy hắn có để lại gì không?"

Lần này Minh Thu gật đầu: "Phạm Lam nói cậu nhìn cái này sẽ hiểu."

Tạ Miên rũ mắt nhìn xuống, sau đó cầm Vô Tự Quỷ Thư đi lên lầu, cậu giơ tay đặt lên trên Vô Tự Quỷ Thư, hình ảnh như có ý thức chui vào đầu cậu.

Người đàn ông mặc đồ đen cả người đang nghiêng người đứng giữa đồng bằng bao la bát ngát, bóng đêm tối đen, chỉ có nơi hắn đang đứng là có ánh sáng.

Gương mặt này chính là Phạm Lam, mặc dù không phải là tay áo bào rộng như bây giờ nhưng gương mặt giống nhau như đúc, trong tay hắn là một lưỡi hái thật to đang nhỏ máu.

Trước mặt hắn là một người mặc trường sam màu xám đen, ống tay áo có thêu hoa mai màu trắng, khóe miệng dính đầy máu

Phạm Lam đi về phía trước, hờ hững nhìn người trước mặt, sau đó hung hăng giơ tay, nháy mắt bẻ gãy xương sống của đối phương rồi mạnh mẽ rút sống ra một đoạn xương trắng hếu.

Phạm Lam nhắm mắt lại xoay lưng về phía người kia, không nhìn thấy đối phương ngã xuống.

Người đàn ông sắp chết khẽ mỉm cười, nhỏ giọng nói câu gì đó mà Tạ Miên nghe không rõ. Y giơ tay ra nhưng không ai nắm lấy, cuối cùng buông lỏng rơi mạnh xuống bãi cỏ, từ chân đến đầu, từng tấc từng tấc hóa thành tro bụi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!