Chương 31: Ngôn Linh (5)

Edit: OnlyU

Gần như lông tơ cả người Tạ Miên đều dựng đứng lên, có người ở đây, ngay dưới mí mắt của tiệm quan tài mà dùng quỷ thật tạo ra mười tám tầng địa ngục bản thu nhỏ!

Ngôn Linh Điểu xuất hiện vốn không phải để tấn công cậu và Mục Yêu ở trung tâm thương mại mà là muốn dẫn họ đến nơi này!

Tạ Miên nắm chặt tay Mục Yêu, lập tức quay đầu chạy, nhưng vừa quay đầu lại bị dọa đến sững sờ, tất cả những du khách vừa rồi còn là con người, hiện tại đều biến thành quỷ, nghẹo đầu như cương thi nhào đến trước mặt họ.

"Má nó, đây là cái gì?" Mục Yêu kinh hô, theo bản năng lùi ra sau hai bước, roi bạc hung hăng vung lên không trung, quất trúng một "quái vật" đang gào thét nhào tới khiến nó nằm dưới đất kêu rên.

Một cú đánh vừa rồi giúp Tạ Miên và Mục Yêu nhìn ra, không thể đánh họ!

Họ còn có sinh hồn, quất một roi xuống thì sinh hồn sẽ bị đánh nát, hoàn toàn biến thành quỷ ở đây,

Tạ Miên lên tiếng hỏi: "Cô có mang Vô Tự Quỷ Thư theo không?"

"Có, cậu muốn làm gì?" Mục Yêu vừa né tránh một người không có ý thức nhào qua, lại né một ác quỷ thoát khỏi giam cầm, luống cuống tay chân chống đỡ.

"Đưa cho tôi." Tạ Miên vươn tay ra, đồng thời nhận lấy roi bạc trong tay Mục Yêu, vung lên biến thành lưỡi dao mỏng, sau đó rạch một nhát vào lòng bàn tay.

Máu tươi rơi xuống đất càng lúc càng nhiều, như nở ra mấy đóa hoa bỉ ngạn đỏ như máu, ngăn chặn những người kia tới gần.

Cậu nắm ngón tay, nhỏ máu lên Vô Tự Quỷ Thư, một làn khói trắng từ mảnh gỗ nhỏ bay lên, toàn bộ nhà ma u ám lập tức được chiếu sáng.

Quỷ hồn hai bên hóa thành tường luồng khói đen bị hút vào Vô Tự Quỷ Thư, còn những người bình thường thì được hút ra từng làn khói đen từ đỉnh đầu, cùng quỷ hồn đồng thời bị hút vào Vô Tự Quỷ Thư.

Tạ Miên không có bản lĩnh như Phạm Lam, không thể trực tiếp hấp thu, chỉ có thể dựa vào Vô Tự Quỷ Thư làm môi giới.

Đây chỉ là những người phàm không hề có sức đánh trả quỷ hồn, tuyệt đối không thể để họ vì tiệm quan tài mà bị liên lụy.

Tạ Miên cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn, đứng thẳng người từ từ hấp thu khí đen. Mục Yêu thấy vẻ mặt cậu càng lúc càng khó coi, dần dần trở nên trắng bệch, cô hận không thể xé nát mấy quỷ hồn này ra.

Một lúc sau, Mục Yêu thấy quỷ khí trên những người phàm đã bị hấp thu xong hết, sau này chỉ cần ra ngoài phơi nắng nhiều một chút là được, cô lập tức ngăn cản Tạ Miên.

Nếu như bình thường, khi cậu đang sử dụng Vô Tự Quỷ Thư thì Mục Yêu không thể nào chạm vào cậu được, nhưng vì hiện tại cậu đang dùng Vô Tự Quỷ Thư của cô, lại quá mức suy yếu nên khi cô vừa chạm vào người là cậu lập tức buông tay.

Tạ Miên lảo đảo đứng không vững, Mục Yêu nhanh chóng đỡ lấy cậu: "Cậu không sao…"

Cô còn chưa nói xong thì cậu đã phun ra một ngụm máu.

"Ông chủ!"

Những người vừa khôi phục lý trí tỉnh táo đang nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác hỏi nhau: "Tôi vừa bị làm sao vậy?"

"Vừa mới xảy ra chuyện gì?"

"Chóng mặt quá đi."

Mục Yêu dìu Tạ Miên, trong đầu toàn là tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, cô kiềm nén xúc động muốn đánh ngất từng người, lớn tiếng nói: "Nơi này vừa xảy ra chuyện, mong mọi người rời khỏi đây trong vòng ba phút, không được nán lại!"

Cô còn chưa nói xong, có vài người trong đám đông đã trực tiếp bùng nổ, có một cặp tình nhân trẻ đứng phía trước không biết bị chọc trúng chỗ nào mà nổi giận, chỉ vào mặt Mục Yêu mắng.

"Cô là ai, có quyền gì mà đuổi chúng tôi, có bị bệnh không vậy?"

"Cô bảo chúng tôi là chúng tôi phải đi sao, chúng tôi trả tiền rồi mới vào đây!"

"Đúng vậy, đây là chuyện gì? Không nói rõ ràng mà bảo chúng tôi đi, cô là nhân việc công tác ở đây sao? Vậy cô trả tiền lại cho chúng tôi đi!"

Tạ Miên lau vết máu trên miệng, đè cánh tay Mục Yêu, nhỏ giọng nói: "Ánh mắt người phàm, đừng nói lời vô nghĩa với họ, không có thời gian."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!