Chương 3: Giáng Đầu Thuật (3)

Edit: Qiezi

Mục Yêu thong thả rút khăn ướt lau tay rồi nhìn sang Tạ Miên, đầy vẻ chân thành hỏi: "Tôi nghĩ có thể là Phạm Lam lạc đường ở chỗ nào rồi, không về được. Ông chủ nhỏ, ngài có thể làm chủ giao căn phòng tốt ở phía bắc hướng về phía mặt trời cho tôi ở không?"

Tạ Miên: "….."

Bạch Thất nhìn Tạ Miên luôn cau mày, khẽ hỏi: "Có vấn đề gì không?"

Tạ Miên quan mới nhậm chức, nói ra yêu cầu đầu tiên: "Gương mặt và thói quen của các người… Có thể nào bình thường chút không? Tôi sợ."

Bạch Thất nhìn Mục Yêu, thấy cô lạnh lùng lấp đầy một miệng khoai vị cà chua màu đỏ như máu, nhai ôm rốp một lúc lâu rồi mới đáp một tiếng: "Vâng, ông chủ."

Tạ Miên run run: "Cảm, cảm ơn đã phối hợp."

"Không có chuyện gì nữa thì tôi đi ngủ đây, tiếp tục thức đêm nữa thì không biết phải tốn bao nhiêu lớp mặt nạ mới có thể bù lại." Mục Yêu khoát tay, ngáp dài rời đi. Minh Thu cũng đi theo, còn Tiếu Sơn thì vẫn đang chơi đùa rất vui vẻ.

Bạch Thất ừ một tiếng rồi lại nói: "Căn phòng ngài ngủ lúc nãy là phòng sách của ngài, bình thường ngài có thể ở trong khách sạn phía sau, tầng cao nhất là của ngài. Ngoại trừ ngài với Bát gia, chúng tôi không có quyền hạn đi vào."

Tạ Miên: "Là cái thẻ chip kia?"

Bạch Thất lắc đầu: "Ngài không cần thẻ chip, chỉ cần vân tay là được, di động của ngài cũng cần thay đổi. Ngài sử dụng điện thoại của Trường Sinh chúng ta, có thể trò chuyện với địa phủ bất kỳ lúc nào, nếu gặp phải vấn đề gì thì có thể triệu hồi một người."

Tạ Miên nhỏ giọng: "Triệu hồi không phải ra toàn quỷ sao… Có gì khác nhau?"

Bạch Thất không nghe rõ cậu nói gì bèn hỏi lại: "Cái gì?"

Tạ Miên: "Anh nói tiếp đi."

Bạch Thất gật đầu: "Về chuyện kinh doanh của tiệm quan tài và khách sạn chủ đề mai táng, ngày mai Mục Yêu sẽ nói rõ chuyện này với ngài. Còn việc nhận đơn hàng và những thứ khác thì ngài có thể hỏi tôi. Thời gian không còn sớm, ngài nghỉ ngơi đi."

"Tôi có thể về ký túc xá không?" Tạ Miên thật sự không muốn ngủ ở đây.

Cậu muốn trở về ký túc xá bởi nhìn kiểu nào cũng thấy người ở đây rất đáng sợ. Nếu không phải tố chất tâm lý của cậu khá vững thì e rằng đã tè ra quần hai lần rồi.

"Không thể, từ hôm nay trở đi ngài phải ở lại tiệm quan tài."

Tạ Miên vì ba mẹ mà cố gắng tiếp nhận sự sắp xếp này, cậu suy nghĩ một chút lại hỏi: "Khi nào thì tôi có thể gặp Bát gia?"

Bạch Thất dừng một chút: "Hoàn thành một nhiệm vụ sẽ nhận được 10 điểm công đức, đến lúc đạt 70 điểm công đức là có thể gặp Bát gia."

"Được."

Bạch Thất nhìn bóng lưng Tạ Miên rời đi, hắn dời mắt nhìn sang Minh Thu đã quay trở lại đứng bên ngăn tủ, hắn cầm Vô Tự Quỷ Thư rồi rạch một cái, cung kính: "Bát gia."

"Hửm?" Một âm thanh lười biếng từ trong tấm gỗ vang lên, trong sương mù đen dày đặc truyền ra ý cười như có như không: "Đưa người về rồi?"

Bạch Thất vâng một tiếng: "Đưa về rồi, nhưng…"

"Nhưng cái gì?"

Bạch Thất nhớ lại gương mặt trẻ con của Tạ Miên, nhìn ngang nhìn dọc thế nào cũng rất xinh đẹp yếu đuối. Nếu không phải Bát gia chỉ định, hắn sẽ cho rằng mình tìm nhầm người, nghĩ tới nghĩ lui, hắn đành uyển chuyển lựa lời: "Hình như ngài ấy rất sợ quỷ, nếu có án mạng tôi sợ ngài ấy…"

"Sợ quỷ?" Đối phương hỏi.

"Vâng."

"Có thể là do ít gặp, để cậu ta gặp thêm vài lần sẽ quen, không sợ nữa."

"Là như thế sao?" Bạch Thất im lặng một lúc, đầu dây bên Bát gia yên lặng mấy giây, sau đó trả lời khẳng định: "Đúng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!