Edit: OnlyU
Tạ Miên và Mục Yêu ngồi xổm dưới đất kiểm ra hai bộ da người kia.
Từ tóc đến móng tay, da đầu từng người đều rất chắc chắn, da mặt săn chắc căng mịn bóng loáng, không có chút vết rạn, giống như có thứ gì đó gặm cắn máu thịt và xương cốt của họ từ bên trong cho đến khi không còn gì.
Những người đến nhờ giúp đỡ chạy tan tác như ong vỡ tổ, chỉ có "bà lão" vừa khôi phục dáng vẻ trẻ trung là còn vịn cửa nhìn vào trong.
Phạm Lam liếc nhìn cô một cái, lúc tầm mắt hai người chạm vào nhau, cô đột nhiên co rúm lại lùi ra sau mấy bước, hai vai run run quỷ dị.
"Phạm Lam." Tạ Miên không quay đầu mà gọi một tiếng.
Hắn khẽ hít một hơi, thả lỏng ngón tay đang bấu chặt vào cạnh bàn, áp chế Ngôn Linh đang điên cuồng lặp lại trong đầu và trái tim đau đớn mà khẽ bước đi tới.
"Ôi chao." Phạm Lam ngồi xổm xuống cạnh Tạ Miên: "Tôi đã gặp người này rồi."
Cậu nhìn gương mặt người dưới đất một lúc lâu, vừa nhìn Phạm Lam vừa không dám tin chỉ chỉ: "Chết thành như vậy rồi mà anh còn có thể nhận ra đã từng gặp?"
"Đừng làm rộn."
"Trên mặt hắn có vết bớt, là tôi để lại cho hắn." Phạm Lam giơ tay chỉ vào sườn mặt người đàn ông, quả nhiên trên mặt hắn có một vết bớt màu xám nhạt.
"Đời này hắn đầu thai được là do trốn từ địa phủ, nhảy vào đường hầm luân hồi."
Lúc quỷ hồn này được đưa xuống địa phủ, cả người đầy ác ý, làm Tiểu Vong Xuyên nhấc lên sóng lớn. Quỷ sai không khống chết được bèn báo cáo cho Phạm Lam, hắn đích thân điểm một dấu ấn lên mặt đối phương áp chế ác ý.
Sau đó không biết làm thế nào mà quỷ hồn chạy ra ngoài, Phạm Lam trở về điều tra, là chính quỷ hồn nhảy vào đường hầm luân hồi.
"Địa phủ quản lý lỏng lẻo như vậy sao?" Tạ Miên khó hiểu hỏi: "Còn có thể tự lựa chọn đầu thai hay không?"
Mục Yêu cũng phát hiện có gì đó không đúng, từ đó đến giờ cô chưa từng nghe nói quỷ hồn có thể chạy trốn khỏi địa phủ, tự nhảy vào đường hầm luân hồi đi đầu thai.
Chẳng lẽ các quỷ sai Thập Điện Diêm La và âm binh dọc đường đều chết hết rồi sao?
Điều này quá kỳ quái.
Phạm Lam suy nghĩ một chút, cuối cùng không nói ra chuyện địa phủ có gian tế mà giữ trong lòng. Không phải hắn không tín nhiệm Mục Yêu mà đối với bọn họ, biết sớm không phải là chuyện tốt.
"Đúng vậy." Phạm Lam nhìn hai "thi thể" dưới đất, trên người họ không chỉ có quỷ khí và Ngôn Linh lưu lại mà bên trong còn có dấu ấn kia của hắn, thậm chí còn có một chút tiên khí khó nhận ra.
Dạy người phàm dùng hàng đầu thuật, giao cho Thanh Mặc Phật cốt để xây dựng điện Công Đức, thả Ngôn Linh Điểu, tất cả những chuyện này không phải là không liên quan với nhau.
Thời Tuyết Chiết có năng lực thế nào, Phạm Lam hiểu rất rõ, hơn nữa y làm việc luôn tùy tiện theo ý thích, có thể từng bước một làm nhiều chuyện như vậy sao?
Y không có đầu óc như thế.
Phạm Lam trầm ngâm trong chốc lát, hẳn là có người lợi dụng Thời Tuyết Chiết, cho y thứ y mong muốn, sau đó muốn y hỗ trợ làm chuyện gì đó.
Thứ mà Thời Tuyết Chiết mong muốn đơn giản là cái mạng của hắn, hiện tại y đã biết thân phận của Tạ Miên, phỏng chừng còn muốn thêm mạng của Tạ Miên.
Khi Thời Tuyết Chiết muốn giết người thì dù bản thân sẽ chết thành mảnh vụn cũng sẽ không dùng thủ đoạn quanh co vòng vèo. Trong tam giới này, người được y coi trọng không nhiều, có tiên khí…
Phạm Lam đứng lên nói: "Tôi quay về địa phủ một chuyến."
Tạ Miên thấy hắn vừa nói xong đã quay đầu muốn đi, cậu vội kéo tay áo hắn: "Có chuyện gì sao? Không phải anh vừa từ địa phủ về sao?"
Phạm Lam nhìn ngón tay của Tạ Miên, nắm ngược lại rồi nói: "Không có việc gì. Em và Mục Yêu đi ra ngoài, có nhìn thấy Ngôn Linh Điểu thì đừng nói chuyện với nó, cứ trực tiếp chém."
"Còn Thất gia thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!