Edit: OnlyU
Phạm Lam nhìn theo tầm mắt của cậu.
Trên sườn núi hơi cao, một ánh sáng không biết là thứ gì đang từ từ khuếch tán, phác họa ra một ánh sáng nhợt nhạt và một bóng người nhòe nhòe không rõ.
Không phải chân thật mà giống như ảo ảnh phóng to, thỉnh thoảng rung rung vài cái, giống như chất lỏng đang chậm chạp lưu động.
Bạch Thất bị bọc bên trong, hai tay thả lỏng dọc bên người, như là một con nhộng vậy.
Yên tĩnh bất động.
Tạ Miên vừa muốn đến gần thì bị đụng đầu vào một vách tường trong suốt, cậu vươn tay chạm thử, vách tường không có độ ấm cũng không có thực thể nhưng không cách nào đi qua.
Tạ Miên dùng sức đập lên vách tường, lớn tiếng gọi cố ý đánh thức Bạch Thất: "Thất gia, Thất gia!"
Phạm Lam nắm cổ tay cậu ngăn cản: "Cái này hẳn là ảo giác, không phải Tiểu Thất thật sự, đừng lo lắng."
"Nhưng mà…" Tạ Miên lập tức trợn to hai mắt, dùng sức đẩy người trước mặt qua.
Một luồng ánh sáng cực mạnh nháy mắt chiếu ra từ con nhộng kia, cậu vội trốn ra sau, ánh sáng cực mạnh xuyên thấu qua vách tường trong suốt, nổ tung như pháo hoa. May mà Phạm Lam nhanh tay lẹ mắt kéo cậu một cái, dùng thân mình gắng gượng chặn lại.
Tạ Miên chưa hoàn hồn bước ra khỏi cái ôm của hắn, luống cuống tay chân kiểm tra xem hắn có bị thương hay không, phát hiện sau lưng hắn bị bẩn một mảng nhỏ màu xám.
"Không có việc gì." Phạm Lam nắm tay Tạ Miên quay đầu nhìn lại, con nhộng kia đã biến mất.
"Vừa rồi là cái gì vậy?" Cậu lên tiếng hỏi.
"Không biết."
Tạ Miên nhìn mặt hắn, nghi ngờ chưa đến một giây thì hắn đã bổ sung: "Lần này là thật sự không biết."
"Không thấy Thất gia."
Phạm Lam như có điều suy nghĩ nhìn về vị trí con nhộng vừa nãy, trói hồn kén này là hắn dạy, dùng để bao vây một vài quỷ hồn có oán niệm quá mạnh không cách nào độ hóa.
Từ trước đến giờ Bạch Thất vẫn chưa từng sử dụng, lần đầu tiên dùng lại là trên chính bản thân sao?
Phạm Lam vốn tưởng đi vào trí nhớ của Bạch Thất là có thể kéo hắn ra ngoài, không ngờ hắn lại không màng đến hậu quả mà trói bản thân trước.
Phạm Lam đau đầu không thôi, vốn nghĩ Bạch Thất là người lý trí nhất trong tiệm quan tài, là người khiến hắn không bận tâm nhất. Kết quả ngược lại, là tên cầm đầu không bớt lo.
…
Lúc hai người quay lại tiệm quan tài, Tiếu Sơn vẫn chưa tỉnh, Mục Yêu đã quay về từ Thanh Khâu, vừa ngồi sau quầy xem truyền hình vừa cắn hạt dưa tanh tách.
Trước mặt cô là một đống vỏ hạt dưa như ngọn núi nhỏ vậy, mà trước quầy có rất đông người đang ngồi. Tạ Miên và Phạm Lam không có chỗ đặt chân xuống luôn, suýt nữa dẫm lên trán một người đầu trọc.
May là Phạm Lam phản ứng nhanh, chợt lách người biến vào bên trong.
Tạ Miên vừa đứng vững lập tức đi ra ngoài, vòng ra sau quầy hỏi Mục Yêu: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Cô nhìn hắn một cái, lười biếng nâng mí mắt: "À, những người này nói gần đây họ bị nguyền rủa, rất xui xẻo."
Tạ Miên ngẩng đầu nhìn mấy người đang ngồi hoặc đứng đối diện, họ đang mồm năm miệng mười nói chuyện, căn bản không ai định phản ứng cậu, nhìn qua là vẻ mặt không may.
Nhưng thế giới này mỗi ngày đều có rất nhiều người xui xẻo mà, bị hạ chú sao?
Mục Yêu tiếp tục cắn hạt dưa, ánh mắt không dời khỏi bộ phim truyền hình: "Tình hình này đã kéo dài liên tục ba tiếng đồng hồ rồi, tôi nghi ngờ họ không phải đến nhờ giúp đỡ mà là tới làm tôi ngột ngạt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!