Edit: OnlyU
Cuối cùng Phạm Lam vẫn gắng kiềm chế, dù giành quyền chủ động nhưng không xâm nhập, chỉ hơi lướt qua rồi buông Tạ Miên ra.
Nụ hôn này tiến vào đầu óc cậu, làm sai lệch trí nhớ về cha mẹ, về chuyện thân phận Bát gia bị bại lộ. Hiện tại cậu chưa kịp phản ứng, chờ cậu lấy lại tinh thần, phỏng chừng sẽ bắt đầu hỏi về chuyện của cha mẹ.
Hắn còn chưa điều tra rõ là ai đã bắt họ đi ngay dưới mí mắt hắn, không cách nào có câu trả lời cho Tạ Miên.
Còn về chuyện tình cảm.
Phạm Lam sợ bản thân trầm luân, càng sợ Tạ Miên sa vào. Hắn là người duy nhất cần phải tỉnh táo trong chuyện tình cảm này, không có tư cách bốc đồng.
Chừng mấy phút đồng hồ, bầu không khí giữa hai người vô cùng yên tĩnh, một lúc lâu sau Phạm Lam mới thở dài, chỉ cần vừa chạm vào Tạ Miên là lý trí của hắn dễ dàng sụp đổ.
Phạm Lam thở dài.
Kỳ thật Tạ Miên sẽ không giấu tâm tư của cậu, cho dù cậu kín đáo cẩn thận hơn người khác nhưng rốt cuộc vẫn là một "cậu nhóc" hai mươi tuổi, nhất là loại tình cảm "thích" này, dù làm thế nào cũng không che giấu được.
Thật lâu trước kia Phạm Lam đã nhận ra, hắn vẫn luôn kiềm chế không đáp lại cậu. Nhưng chung quy luôn có ngày chân tướng bị bại lộ, không biết khi đó sẽ là tình cảnh gì?!
Hắn không dám phóng túng, nhưng đồng thời lại muốn lôi kéo cậu cùng hắn vạn kiếp bất phục.
"Đi thôi."
…
Lúc hai người bước ra khỏi bóng tối, Bạch Thất và Tiếu Sơn đang dìu Minh Thu đi ra khỏi nhà họ Diệp. Hắn vẫn là dáng vẻ yếu ớt đó, môi trắng bệch không có tinh thần, ngày thường thì mặt mày đen thui, hiện tại tái nhợt có chút quỷ dị.
Tạ Miên nhớ rõ Bạch Thất từng nói, Bát giá có thể dùng Vô Tự Quỷ Thư điều động linh lực, giúp thành viên trong tiệm quan tài nháy mắt khôi phục, nhưng làm vậy thì hắn sẽ bị bại lộ thân phận.
Dường như Phạm Lam không có ý muốn nói, Tạ Miên cũng không tiện nói thẳng ra bèn nghĩ nghĩ rồi hỏi hắn: "Tôi có thể cứu Minh Thu không? Dùng Vô Tự Quỷ Thư."
Phạm Lam đáp một tiếng, âm cuối hơi cao, mắt nhìn dáng vẻ yếu ớt của Minh Thu mà nói: "Vết thương của Minh Thu không có gì đáng ngại, thi khí quá nặng trên người hắn phóng ra bớt cũng tốt, dưỡng thương một thời gian đi, không cần lo lắng."
"Ừm." Tạ Miên như có điều suy nghĩ gật gật đầu, ánh mắt thường lưu luyến trên mặt Phạm Lam, không nhịn được thầm nghĩ, có phải người này thù dai không? Vì Minh Thu thường xuyên bày tỏ thái độ ghét hắn, còn nói móc châm chọc khiêu khích, mỗi ngày đều hận không thể bầm thây hắn thành ngàn mảnh, thế nên lần này hắn mới khoanh tay đứng nhìn Minh Thu chịu khổ.
Cũng không đúng, Phạm Lam không giống loại người hẹp hòi như vậy.
"Tôi sẽ không thù dai." Phạm Lam bỗng nói.
Tạ Miên cả kinh, nháy mắt lùi ra sau mấy bước, phòng bị bảo vệ bảo thân.
Xong đời rồi, tại sao hắn biết cậu đang nghĩ gì vậy?!
Ha, nhưng không sao, nhìn ra chuyện này vẫn tốt hơn chuyện khác. Nếu "chuyện kia" bị vạch trần thì cậu phải đối mặt với Phạm Lam thế nào đây?!
Phạm Lam không quay đầu lại, cũng không nhìn Tạ Miên mà hơi nâng cầm nói: "Em lại muốn hôn tôi à?"
"Không, không, không có!!" Tạ Miên nhìn mấy người Bạch Thất đang đi đến ngày càng gần, sợ hãi xua tay: "Đừng nói bậy!"
Phạm Lam đáp một tiếng, cuối cùng cũng quay đầu nhìn cậu, nhưng khi hắn vừa định mở miệng nói chuyện thì bị Tạ Miên cắt ngang: "… Tôi, tôi đi xem Minh Thu thế nào rồi!"
Hắn nhìn theo bóng dáng chạy trối chết của cậu mà khẽ cười một tiếng. Nụ hôn lúc này rất dũng mãnh, bây giờ mới thẹn thùng, có phải đã quá muộn rồi không?
Phạm Lam yên lặng nhìn xuống thắt lưng dưới lớp trường sam, nhắm hai mắt buồn phiền nghĩ, hắn thật muốn nói dựa theo tính tình năm đó đối xử với cậu thì hiện tại… Đã sớm khóc.
…
Cuối cùng Diệp Giản Minh vẫn không ra tiễn khách, quản gia đi ra nói sẽ chuyển tiền vào tài khoản, làm phiền các vị rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!