Edit: OnlyU
Phạm Lam nói thật trầm thấp, tất cả mọi người nghe thấy đều kinh ngạc.
Bạch Thất cau chặt lông mày: "Nhưng Bát gia phân phó…"
Phạm Lam giương mắt, hời hợt mà lại sắc bén ghim chặt Bạch Thất tại chỗ, từ đáy lòng hắn không tự chủ được sinh ra cảm giác sợ hãi.
Phạm Lam này…
Không!
Người này không giống Phạm Lam mà hắn biết, khí tràng cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Mục Yêu vô tâm, huýt sáo một tiếng nói: "Ngầu quá!"
Thanh Mặc càng sợ hãi, nếu như không bị sợi tóc của Phạm Lam trói linh lực thì hắn đã sớm phá tan phong ấn chạy thoát.
"Các ngươi thì biết cái gì! Ta thủ đoạn độc ác nhưng bọn họ lương thiện chỗ nào, cha mẹ ta chỉ tham gia làm phản thì bị diệt cả tộc. Bọn chúng lập Giáng Chu làm tộc trưởng chẳng qua là muốn khống chế thế lực của tộc trưởng, ai cũng vì vương vị mà thôi, so với chúng ta thì có gì cao thượng?"
Hai mắt Thanh Mặc đỏ ngầu, không biết là vì hận hay vì đau khổ, hắn nhìn chằm chằm từng người chất vấn, giống như trong mắt hắn, cuộc phản loạn kia là thay trời hành đạo.
Bạch Thất lên tiếng: "Dù những người đó không đúng thì cũng không có nghĩa là cha mẹ ngươi đúng."
Thanh Mặc cười lạnh một tiếng: "Dù không đúng nhưng ít ra cha mẹ ta không làm tộc Đồ Sơn thất vọng! Cha mẹ ta từng là đại tế ti Thanh Khâu, thề đời đời bảo vệ tộc Đồ Sơn, kết quả bọn chúng đối xử với chúng ta thế nào, dùng xong là ném? Tộc trưởng đời trước kiêng kị uy tín của cha ta, bắt cha ta làm người thủ mộ, lão ta không khiến chúng ta thất vọng sao?"
Tạ Miên lẳng lặng đứng đó không biết đang suy nghĩ gì, không nói tiếng nào.
Tiếu Sơn chơi đùa vui vẻ với Thanh Vũ, muốn chia cho nó quả táo, còn muốn dạy nó nướng khoai, bị hắn nhìn thoáng qua bèn lui qua một bên.
Thật lâu sau, Phạm Lam rũ mắt nhìn Thanh Mặc: "Nếu cha mẹ ngươi làm phản thành công, vậy người trong tộc của Giáng Chu sẽ bị xử lý thế nào?"
Thanh Mặc đột nhiên không nói.
"Người chiến bại, đương nhiên phải đuổi tận giết tuyệt, vĩnh tuyệt hậu hoạn." Giọng nói của Phạm Lam rất bình tĩnh, giống như không hề có chút tình cảm. Giọng nói vốn đã lạnh như băng, giờ phút này càng khiến người ta phát run, gằn từng tiếng giống như sương mù bọc trong băng giá.
"Phạm tiên sinh, đã lâu không gặp, ngài khỏe không?"
Một giọng nói già nua bỗng vang lên, mang theo một mùi tanh thoang thoảng, không quá nồng, có thể thấy là đã được kiềm hãm.
Không khí đột nhiên dâng cao, giống như mùi thối rữa mục nát trong điện Công Đức, kèm theo đó là giọng nói khiến người ta rùng mình, Bạch Thất đã cầm cái bàn tính hỏng ra.
Một bóng người xuất hiện bên ngoài trận pháp.
Người tới cung kính hành lễ với Phạm Lam một cái.
Hắn hơi nhướng mày, không chào lại mà khẽ ừ một tiếng: "Có thể làm phiền đại tế ti tộc Đồ Sơn đích thân đến đây, có chuyện gì à?"
Ông ta lại hành lễ lần nữa: "Cả gan xin ngài một nhân tình, để ta mang tên nghiệt súc này về Thanh Khâu xử phạt."
Mục Yêu nóng nảy, nghe câu này lập tức bùng nổ, không thèm để ý đối phương là đại tế ti hay tiểu tế ti: "Dựa vào cái gì, chúng tôi vất vả mới bắt được tên chó má này, ông nói mang đi là mang đi sao?"
Tạ Miên nhìn chằm chằm ông lão, sau đó lại nhìn Thanh Mặc dưới đất. Mặc dù Mục Yêu nói như vậy nhưng thật ra là chỉa nòng súng vào Thanh Mặc, không quá bất kính ông ta.
Ông ta là đại tế ti tộc Đồ Sơn, có lẽ địa phủ cũng phải nhúng nhường ba phần, nhưng ông ta đang vô cùng cung kính Phạm Lam.
Hắn hỏi: "Nếu ta không đồng ý thì sao?"
"Không đồng ý? Phạm tiên sinh nói đùa, người Thanh Khâu làm sai thì đã có người của Thanh Khâu xử phạt, địa phủ quản lý quỷ hồn cho tốt là được rồi, không cần phiền ngài hao tâm tốn sức." Ông ta dừng một chút rồi bổ sung một câu không biết là trào phúng hay là khen ngợi: "Thanh Khâu chúng tôi, không phải thiên giới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!