Edit: OnlyU
Có phải hắn đang hôn cậu không?
Tạ Miên vừa kịp phản ứng lại choáng váng lần nữa, chậm chạp trợn to hai mắt nhìn Phạm Lam, hồn phách như bị nhào nặn, nháy mắt ngơ người ra.
Cậu theo bản năng lùi về sau một bước, lại bị hắn hung hăng kéo lại.
Hơi thở lạnh như băng kia quanh quẩn nơi chóp mũi cậu, trên môi không có cảm giác áp bách mà là nhẹ nhàng chạm vào.
Tạ Miên đờ người ra, tùy ý để Phạm Lam nắm ngón tay, hơi ngẩng đầu đón nhận tiếp xúc bất ngờ này, cảm giác quỷ lực trong cơ thể đang trào ra ngoài.
Tạ Miên rũ mắt, phát hiện Phạm Lam là đang hút khí của lệ quỷ trong người cậu!
Cậu giãy ra, nhưng lại bị hắn nắm lấy thắt lưng và tay phải, hoàn toàn không nhúc nhích được, chỉ có thể cứng ngắc ngẩng đầu mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Phạm Lam vừa hấp thụ nhiều quỷ lực như vậy, bây giờ còn… Tạ Miên lo lắng nhìn hắn, không tự chủ cắn môi dưới, kết quả cắn phải hắn.
Phạm Lam hơi nhíu mày nhưng không buông tay ra mà vẫn nắm chặt.
Cậu rút mạnh tay ra rồi đẩy hắn một cái, Phạm Lam lùi ra sau một bước.
Cậu ngơ ngác nhìn hắn, không phát hiện đau nhức trên người đã biết mất không còn gì, hơn nữa còn có một luồng linh lực vững vàng chậm rãi lưu động.
"Anh…"
Phạm Lam ngẩng đầu nhìn điện Công Đức, lệ quỷ bên trong đã bị giết hết, khí đen bao phủ đã không còn, quỷ lực trong người Tạ Miên cũng đã bị hắn hút hết, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Miên ngơ ngác giơ tay sờ đôi môi hơi lạnh một cái, hắn… hắn…
Vẻ mặt Phạm Lam hoàn toàn không ôn hòa như vừa nãy khi hắn nói câu "thất lễ" mà thậm chí còn hơi lạnh lùng, cậu thận trọng thử gọi hắn một tiếng: "Phạm Lam…"
Cả người hắn lạnh lẽo, lệ khí cực nhiều kia chưa hoàn toàn tiêu tán, mang theo tiếng gió, giống như phất tay một cái là có thể hủy trời cả diệt đất.
Tạ Miên thấy sắc mặt hắn không tốt lắm, cậu hơi lo lắng. Vừa rồi cậu chỉ chạm vào quỷ lực một cái, nhiều nhất chỉ năm giây thôi mà đã đau đến xé gan. Mà vừa nãy Phạm Lam đứng đó, không nhúc nhích dùng trận pháp hấp thu hết quỷ lực trong điện Công Đức vào người, có phải hắn còn chịu đau đớn gấp ngàn gấp vạn lần không?
Mục Yêu nói cô không biết rõ năng lực của Phạm Lam. Bạch Thất nói nếu không phải Minh Thu đánh không lại hắn thì bây giờ đã nát đầu rồi.
Phạm Lam mạnh đến cỡ nào, e là trong tam giới không có mấy người như hắn, tại sao Bát gia cũng không tra được hắn là ai? Hoặc là địa vị của hắn còn cao hơn Bát gia, hắn ở nơi mà Bát gia không tra được, hoặc Bát gia cố ý giấu diếm.
Là cái nào?
Tạ Miên vươn ngón trỏ sờ sờ môi dưới, luôn thấy có gì đó không đúng lắm.
Phạm Lam nặng nề thở ra một hơi. Cậu ngẩng đầu lên nhìn, sau đó lập tức ngẩn ra.
"Có phải anh bị thương không?" Cậu kéo nhẹ tay áo hắn, thấy sắc mặt hắn còn khó coi hơn vừa rồi.
Hắn như đang đè nén gì đó, hạ giọng nói: "Vừa rồi em làm gì đó?"
"Tôi…" Tạ Miên chưa bao giờ thấy Phạm Lam tức giận, ngày thường đều cười cười không đứng đắn, hiện tại trái tim không khỏi nhảy một cái, cẩn thận rũ mắt nói: "Tôi sợ anh gặp nguy hiểm, thầm nghĩ nhiều người sẽ đỡ hơn, không suy nghĩ nhiều… Anh đừng tức giận…"
Phạm Lam siết tay, giọng nói trầm đến đáng sợ: "Người như tôi, khi nào thì cần em hy sinh?!"
Tạ Miên ngẩn ra, lập tức ngước lên nói: "Người như anh? Là ý gì?"
Hắn tự biết lỡ miệng bèn quay đầu đi.
Hắn đang giận đến phátđiên lên, cơ thể người phàm của Tạ Miên sẽ không chịu nổi khí của bầy lệ quỷ đó, nhiều hơn một chút e là sẽ vỡ hồn lần nữa, hắn đã tu bổ nhiều năm như vậy… Mấy thứ này xứng sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!