Edit: OnlyU
Bạch Thất dừng một chút, lông mày nhíu chặt: "Không được, làm vậy quá tùy tiện và nguy hiểm! Hơn nữa Bát gia…"
Mọi người vừa đến, những ác quỷ đó lập tức rút lui, nhưng nét mặt Tạ Miên vẫn rất nghiêm trọng, lúc cậu nghiêng mặt, thậm chỉ Bạch Thất còn cảm thấy người này đã thay đổi, khí chất không giống.
"Người kính ta một thước, ta trả người một trượng. Nếu hắn nhắm vào tiệm quan tài…" Tạ Miên dừng một chút, sau đó nhìn Bạch Thất nói: "Tôi sẽ nói với Bát gia."
"Nếu Bát gia thật sự tới thì mấy thứ này sẽ bị bóp nát không còn xương, nào có thể làm loạn?" Mục Yêu chán ghét phủi tay, muốn phủi cái mùi khó ngửi này.
Từ khi Tạ Miên đến tiệm quan tài thì đây là lần đầu tiên gặp chuyện thế này, cậu không biết chuyện này nghiêm trọng đến cỡ nào, nhưng nếu cậu đã gánh vác thì phải làm cho thật tốt.
Cậu không thể để Phạm Lam thất vọng.
Nghĩ đến đây, Tạ Miên không tự giác liếc nhìn Phạm Lam, hắn vẫn duy trì tư thế kia, không biết đang nghĩ cái gì, như hồn lìa khỏi xác vậy.
"Dù tiệm quan tài chúng ta thuộc về địa phủ, thuộc quyền quản lý của Bát gia, nhưng nói gì thì nói, chúng ta phải cứu những người vô tội này."
Trong lòng Bạch Thất hiểu rõ, Thanh Mặc làm loạn, không chỉ lấy mấy mạng người nhà họ Diệp mà còn liên quan đến danh dự và trật tự của địa phủ.
Địa phủ dung túng hồ yêu làm loạn sao?
"Tôi sẽ nói một tiếng với địa phủ, để dưới đó cho chúng ta toàn quyền, dù sao Thanh Mặc là người của Thanh Khâu, phải xử lý cẩn thận." Bạch Thất nói.
Tạ Miên ừ một tiếng: "Anh vất vả rồi."
Bạch Thất chắp tay, cùng Mục Yêu rời đi. Đi được mấy bước, cô bỗng quay đầu nói: "Đúng rồi, Phạm Lam bảo chúng tôi đến Thanh Khâu tìm tộc trưởng, tôi đi rồi. Hiện tại họ không có tộc trưởng, chỉ có ba tế ti."
Tạ Miên gật đầu một cái: "Tôi biết."
Mục Yêu cau mày: "Cậu biết à, vậy hắn bảo tôi đi làm chi vậy? Mấy lão già ở Thanh Khâu rất phiền phức, ba đẩy bốn chắn giống như tôi đến xin cơm vậy. Kết quả hai người đã biết rồi?"
Tạ Miên im lặng, hơi đổ mồ hôi: "… Chúng tôi vừa mới biết thôi."
Mục Yêu phất tay, hung hăng trừng mắt nhìn Phạm Lam: "Chờ đến lúc gặp Bát gia, tôi sẽ cáo trạng, để Bát gia dìm hắn xuống sông Vong Xuyên!"
"…" Tạ Miên nhìn theo bóng dáng Mục Yêu hùng hổ rời đi, nhẹ nhàng thở ra.
Tốt lắm, nhìn tư thế này, mấy nhân vật nhỏ ở Diệp gia hẳn là sẽ bị tóm gọn. Có Bạch Thất ở đó sẽ khống chế được tính tình của Mục Yêu.
Còn Tiếu Sơn, tuổi nhỏ chưa cư xử đúng mực, nhưng Minh Thu sẽ bình tĩnh ở bên cạnh.
Kế tiếp chính là…
"Phạm…" Tạ Miên vừa quay đầu lại đã thấy Phạm Lam đang nhìn cậu, ánh mắt như có ý cười, lại như không giống, con ngươi đen nhánh nhìn cậu chằm chằm, giống như có thể nhìn thấu vào lòng cậu.
"Sao vậy?" Tạ Miên hơi hoảng, vừa nãy hắn không nói gì nên cậu đành ra lệnh cho mọi người, có phải..
"Tiểu Diêm Vương của tôi, trưởng thành rồi."
"Không, không có." Cậu mím môi, trái tim hơi tê dại, vừa rồi hắn nói cái gì của tôi…
"Là có thể quản lý địa phủ rồi." Phạm Lam cười khẽ một tiếng.
Tạ Miên bỗng có cảm giác hốt hoảng, theo bản năng nắm tay hắn: "Anh có ý gì?"
Phạm Lam lắc đầu một cái, vừa như thở dài lại vừa giống như mỉm cười, ánh mắt nhìn về một hướng nào đó, mang theo ý tứ sâu xa không rõ.
Cậu không biết hắn đang nhìn cái gì, luôn cảm thấy hắn xa xôi đến đáng sợ, chỉ cần buông tay là sẽ biến mất không thấy bóng dáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!