Edit: OnlyU
Phạm Lam đút hai tay vào ống tay áo, hắn híp mắt cười hiền lành: "Ái chà, chúng ta hợp tác nhiều năm như vậy mà vẫn vui vẻ, đúng là không thể rời xa người tốt tính như ta mà."
Hắn nói xong, không đợi người khác đáp lời đã cúi người nhìn vào màn hình máy tính.
Tạ Miên không đành lòng nhìn thẳng bèn quay đầu đi, thầm xấu hổ thay cho hắn, định an ủi Diệp Sinh.
Diệp Sinh nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm bóng lưng Phạm Lam, từ từ nhe đầy răng nanh trong miệng, làm Tạ Miên sợ hết hồn: "Ông ông ông…"
Phạm Lam quay đầu lại, ồ một tiếng rồi cảm thán: "Hôm nay ngươi ăn rau hẹ à, dính đầy răng kìa."
Diệp Sinh lập tức ngậm miệng, vươn đầu lưỡi liếm một cái: "Chỗ nào?"
"Lừa ngươi thôi."
Diệp Sinh gào một tiếng, căn phòng nhỏ hẹp lập tức bị một cơn gió lạnh thổi qua, ảnh chụp treo trên tường, rương gỗ dưới đất và cả bóng đèn đều bị gió thổi đung đưa.
Tức giận và túng quẫn đột nhiên bùng nổ, hận không thể xé nát Phạm Lam rồi giẫm lên, sau đó ném hắn vào cống ngầm.
Tạ Miên yên lặng nghĩ, rốt cuộc Phạm Lam làm cách nào mà có thể kéo cừu hận trước mặt mọi người như vậy?!
"… Bình tĩnh một chút… Á!"
Tạ Miên vừa mở miệng bỗng cảm thấy không khí trong lồng ngực bị hút ra hết, giống như bánh quy bị hút chân không, không thể nhúc nhích. Cậu liều mạng hô hấp nhưng vô dụng, ngón tay nắm chặt tay áo của Phạm Lam, chặt đến nỗi khớp xương trở nên trắng bệnh.
Thanh Vũ bị bóp đau, run run râu rồng né qua một bên.
Đầu ngón tay lạnh lẽo của Phạm Lam điểm lên mu bàn tay Tạ Miên một cái, cậu run cầm cập, như vừa chợt tỉnh khỏi giấc mộng, lồng ngực vẫn còn hơi đau, cậu thở dốc vài hơi, chân hơi run.
"Có đau không?" Phạm Lam hỏi.
Tạ Miên lắc đầu một cái: "Vẫn còn, không sao."
Hắn ừ một tiếng, lành lạnh nói: "Thanh Vũ."
Diệp Sinh vừa nghe thấy cái tên này lập tức sợ đến nỗi lông cả người dựng đứng, giống như cây chổi lông gà thành tinh vậy, ông lão gào một tiếng rồi co rúc cả người, biến thành một đứa bé chừng mười hai mười ba tuổi.
Thoạt nhìn cao gần bằng Tiếu Sơn.
"Giáng Chu đang ở tầng thứ 18 trong điện Công Đức!"
Diệp Sinh sợ hãi nhìn tay áo Phạm Lam, liên tục hô "Đừng đừng đừng", ông rụt qua một bên mà điên cuồng đổ mấy hạt đậu ra khỏi một ống trúc: "Ta tra được, Giáng Chu là tiểu tộc trưởng nước Thanh Khâu!"
Phạm Lam đứng thẳng người, hai tay đút vào túi áo, phảng phất như đã biết từ lâu, hắn thản nhiên đáp: "Nói tiếp đi."
Diệp Sinh thở phào nhẹ nhõm, từ dưới đất bò dậy ngồi lên ghế trước máy vi tính, sắp xếp suy nghĩ một chút rồi nói: "Cha của Thanh Mặc là tế ti trong tộc, nhưng ông ta không phục tộc trưởng nhỏ tuổi nên đã đánh cắp tụ hồn mộc, gây ra phản loạn. Cuối cùng phản loạn bị trấn áp, người có liên quan đều bị xử hỏa hình cả dòng họ, Thanh Mặc trốn thoát, kéo theo Giáng Chu."
Tạ Miên nhìn Phạm Lam, đột nhiên nhớ lại trước khi hai người đi ăn cơm, hắn đã bảo Bạch Thất sai Mục Yêu đến nước Thanh Khâu tìm tộc trưởng, có phải là…
Từ lúc đó, hắn đã biết hiện tại nước Thanh Khâu không có tộc trưởng!
Tại sao?
Tạ Miên đột nhiên nghĩ không thông.
Phạm Lam đang muốn xác nhận chuyện gì, hay chỉ đơn giản là muốn người của Thanh Khâu đến giải quyết tên Thanh Mặc này?
Như vậy sẽ không khó ăn nói với Bát gia, cũng không cần tự ra tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!