Edit: OnlyU
Lúc còn cha mẹ, Tạ Miên thường cùng họ đi ra ngoài ăn cơm.
Trong nhóm bạn cùng tuổi, người ở tuổi cậu đã sớm không đi ra ngoài cùng cha mẹ, nhưng Tạ Miên không ngại. Thỉnh thoảng mẹ cậu muốn đi mua đồ trang sức, cậu còn đi theo cho ý kiến.
Hai người đi vào quán ăn, nhân viên chạy ra tiếp đón, có lẽ chưa từng thấy ai tóc dài như Phạm Lam, nhất thời ngẩn cả người, một lúc lâu mới kịp phản ứng.
Tạ Miên cau mày, kéo Phạm Lam ra sau lưng. Nhân viên lúng túng ho một tiếng: "Xin lỗi. Xin hỏi đi hai người ạ?"
Tạ Miên ừ một tiếng, cô nhân viên lập tức giơ bộ đàm nói hai người, sau đó dẫn Tạ Miên và Phạm Lam đi đến thang máy lên lầu 3.
Cửa thang máy vừa mở ra, một nhân viên lập tức đi đến chào đón. Người này cũng hơi sửng sốt nhưng may là phản ứng nhanh hơn nhân viên vừa nãy: "Mời hai vị đi bên này."
"Khoan đã." Lúc này Tạ Miên mới nhớ ra, hình như cậu chưa từng thấy Phạm Lam ăn cơm. Không biết hắn có thói quen gì không, hay là không thích ăn chung với người khác, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Có phòng riêng không?"
Nhân viên phục vụ nói: "Mời đi hướng này ạ."
Hai người được dẫn vào một căn phòng, nhân viên phục vụ hỏi ý kiến về nồi lẩu rồi ra ngoài chuẩn bị. Tạ Miên ngồi cạnh Phạm Lam cầm thực đơn lên hỏi hắn có món gì không ăn được không.
Phạm Lam quay qua nhìn cậu, lắc đầu. Hắn đã không ăn cơm mấy vạn năm rồi, không biết thức ăn hiện tại vào miệng có cảm giác gì.
"Cái gì cũng ăn."
Khẩu vị của Tạ Miên không nặng, thế nên cậu chọn mấy món thường ăn, thêm vài món điểm tâm ngọt.
Nhân viên phục vụ bấm một cái nút, thức ăn được bưng lên, bày kín hơn phân nửa bàn ăn, rất phong phú.
Nồi lẩu nhanh chóng sôi lên, đồ gia vị sôi sùng sục lăn lộn bên trong. Tạ Miên bỏ nguyên liệu lâu chín vào nồi trước, đợi nóng là có thể ăn, lại nhúng xiên thức ăn vào nồi, sau đó bỏ vào bát trước mặt Phạm Lam.
"Anh nếm thử đi."
Phạm Lam nhìn vẻ mặt mong đợi của cậu, hai mắt như đang phát sáng vậy, vì thế hắn cầm đũa lên gắp thức ăn cho vào miệng: "Ối, nóng."
"Phụt…" Tạ Miên nhịn không được bật cười, đưa cho hắn ly trà sữa uống một ngụm bớt nóng.
"Trước đây anh toàn ăn cơm một mình hả?"
Phạm Lam dừng một chút, không biết nghĩ đến cái gì, sau đó hắn gật đầu một cái: "Ừm."
Tạ Miên không đói bụng lắm nên chỉ lo gắp đồ ăn cho hắn, dạy hắn cách ăn xiên thức ăn, nguyên liệu nào cần nấu lâu, nguyên liệu nào cần vớt ra ngay.
Không biết sao cậu lại muốn chăm sóc cho hắn, chăm lo cho cuộc sống của hắn.
Phạm Lam không ăn ngấu nghiến, cũng không giả vờ nhai kỹ nuốt chậm mà từ tốn tao nhã, phảng phất như trời sinh ưu nhã, lẳng lặng ngồi nhìn hắn ăn cơm cũng là một loại hưởng thụ.
Tạ Miên chống cằm nhìn hắn, suy nghĩ lung tung, không biết trước đây khi hắn ở một mình thường ăn cái gì.
Chắc chắn Phạm Lam rất cô đơn.
Thế nên hắn mới hỏi, "Nếu có một ngày không thấy tôi đâu thì em có đi tìm tôi không?".
Nếu có thể luôn ở bên cạnh Phạm Lam thì tốt rồi.
Biết có một người luôn chờ đợi mình, hoặc có một người sẽ tìm mình khắp chân trời góc biển, dù thế nào cũng muốn quay về.
Nếu có một ngày không thấy Phạm Lam đâu nữa, cậu nhất định sẽ đi tìm hắn. Nhưng nếu có một ngày không thấy cậu, không biết hắn có đi tìm cậu không?
Tạ Miên vừa muốn Phạm Lam đi tìm cậu, lại vừa hy vọng hắn không đi tìm, thầm nghĩ cậu là một người phàm, trước sau gì cũng phải chết. Chết rồi phải đi đầu thai, khi đó hắn tìm được cậu thì đã không phải là Tạ Miên rồi, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!