Edit: OnlyU
Bạch Thất và Phạm Lam không cách nào câu thông bèn quay đầu nhìn Tạ Miên, kết quả cậu đang chăm chú vào cái tay của hắn.
"Đã rất lâu Bát gia không đưa tin tức gì tới, từ khi hai người đi vẫn không có dặn dò gì, mấy ngày nữa tôi muốn quay về địa giới xem sao, Mục Yêu và Minh Thu ở lại tiệm quan tài, hai người chú ý một chút."
"Dư Vãn Chiếu đâu?"
Bạch Thất khựng lại, cau chặt lông mày nói: "Đến giờ vẫn chưa về, tôi xuống địa phủ cũng là vì chuyện này. Theo lý thì với năng lực của hắn không đến nỗi không giải quyết được vụ án đó. Tôi dùng Vô Tự Quỷ Thư liên lạc với hắn không được, điện thoại cũng không ai bắt máy. Ngay cả Tiếu Sơn dùng "cộng tình" cũng không được. Không biết có phải hắn xảy ra chuyện rồi không, hai người liên lạc với hắn thử xem."
Hiếm khi Phạm Lam lộ vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt đen kịt như lóe lên tia gì đó, nhưng hắn không nói gì mà chỉ gật đầu.
Bạch Thất nói tiếp: "Tôi nghe nói anh gặp Thời Tuyết Chiết rồi? Người này thân phận kỳ lạ, anh phải cẩn thận xử lý."
Phạm Lam ừ một tiếng, rút tay ra khỏi bàn tay Tạ Miên, không tự giác giơ tay cầm tách trà trên bàn, bị Tạ Miên đè tay xuống: "Đang bị thương đó."
Hắn đổi sang tay trái cầm tách trà, uống một ngụm rồi mới chậm rì rì chớp mắt cười nói: "Tiểu Thất, cậu mà cũng quan tâm đến người khác ngoài Bát gia sao?"
Bạch Thất ngoài cười nhưng trong không cười: "Không phải tôi không quan tâm ai ngoài Bát gia, tôi quan tâm đến tất cả mọi người trừ anh. Nếu có một ngày anh hy sinh vì nhiệm vụ thì tôi nhất định sẽ xin ông chủ mua mười vạn quả pháo đốt chúc mừng."
"…" Phạm Lam nghĩ nước trà không quá nóng, lại không quá ngọt, lá trà đắng kinh người, hắn chỉ uống một hớp rồi đặt xuống bàn.
"Tiểu Thất, không còn gì nữa thì chúng tôi ra ngoài ăn cơm đây."
Bạch Thất ừ một tiếng, ngay giây sau lại nói thêm: "Khoan đã!"
"Bị anh ngắt lời làm tôi quên mất chuyện quan trọng!" Bạch Thất lườm một cái trắng mắt, tốc độ nói rất nhanh: "Trong khoảng thời gian này, số lượng quỷ hồn ra vào Quỷ Môn giảm nhanh, tôi hoài nghi có người ở địa phủ và nhân gian chém giết quỷ hồn."
Ngón tay Phạm Lam khựng lại: "Cậu lặp lại lần nữa."
"Tôi nói…" Bạch Thất vừa mở miệng thì bị Phạm Lam cắt ngang, hắn nói: "Có quyền chém giết quỷ hồn chỉ có người có khế ước với tiệm quan tài, ngay cả Dư Vãn Chiếu cũng không có. Tiểu Thất, đừng vội xuống địa phủ, điều tra chuyện này trước đi."
"Chuyện này thuộc phạm vi chúng ta điều tra sao? Có cần nói một tiếng với thiên giới không?"
Phạm Lam suy nghĩ một chút: "Nói một tiếng cũng tốt."
"Cần tôi đích thân điều tra không? Thuận tiện xem bên kia có tiếng gió gì không?"
Phạm Lam đáp: "Cũng tốt, tính tình Tiếu Sơn còn con nít quá, nó đi một mình tôi không yên tâm, còn cậu…" Phạm Lam muốn nói lại thôi, dừng một chút rồi nói: "Tiệm quan tài có Minh Thu là đủ rồi, phái Mục Yêu đến nước Thanh Khâu, tìm tộc trưởng tộc Đồ Sơn."
Bạch Thất nhíu mày: "Vụ án lần này có liên quan đến tộc Đồ Sơn à?"
Thảo nào Bát gia nói không được nhúng tay vào, thì ra không muốn xé mặt với tộc Đồ Sơn.
Bạch Thất nói tiếp: "Vậy anh cẩn thận một chút."
"Biết rồi, cậu đi đi."
"Ừ."
Tạ Miên nghe đến đó mà ngớ người.
Từng câu từng chữ trong đoạn đối thoại này cậu đều nghe hiểu, nhưng ghép lại thì cậu lại không rõ.
Hoàn toàn vượt quá phạm vi hiểu biết của cậu.
Cho đến khi giọng nói của Bạch Thất biến mất một lúc lâu, cậu mới kịp phản ứng: "Thời Tuyết Chiết là ai?"
Phạm Lam đáp: "Một tên phản đồ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!