Chương 2: Giáng Đầu Thuật (2)

Edit: Qiezi

Cái gì mà Bát gia? Bát gia gì?

"Đừng, đừng tới đây." Từ da đầu đến lỗ tai, mỗi một dây thần kinh của Tạ Miên đều tê dại, ngay cả cử động cũng không được, cậu đứng cứng ngắc nhìn "bọn họ" từng bước đến gần.

"Xin ngài theo chúng tôi trở về, đừng ương bướng nữa. Ngài tùy hứng như vậy Bát gia sẽ không vui." Người mặc đồ trắng rũ mắt, một mực cung kính, thở dài nhìn Tạ Miên. Cánh môi mỏng liên tục khép mở, ôn hòa nói rõ từng chữ.

"Xin ngài theo chúng tôi trở về." Hai người chỉ trát* khàn khàn lặp lại, chậm rãi ngước mắt nhìn cậu, lộ ra biểu cảm miễn cưỡng có thể gọi là cười.

(Chỉ trát: đồ đốt cho người chết)

Đời này Tạ Miên sợ nhất hai thứ, một là lạnh, hai là quỷ. Hôm nay hai thứ này đều xuất hiện trước mặt cậu, thật đáng sợ a a a a!!!

Đèn lồng xanh âm u càng ngày càng gần cậu, cho đến khi hai chân gầy yếu tiến vào tầm mắt, cuối cùng Tạ Miên không chịu nổi, giơ tay lên thét to: "Dừng!"

"Tôi không phải ông chủ của mấy người, anh nhận lầm người rồi!"

Người mặc đồ trắng mỉm cười, cặp mắt hoa đào hẹp dài híp lại, sau đó nhẹ nhàng mở ra, ôn nhuận như ngọc. Hắn khẽ thở dài: "Ngài tên Tạ Miên, không sai chứ."

Tạ Miên hít sâu một hơi, kiềm chế xúc động muốn giơ tay lên, cố gắng bình tĩnh gật đầu. Dù sao thua người không thua trận, thua quỷ cũng không thể thua trận.

"Đúng vậy, nhưng…"

Người mặc đồ trắng giơ tay, nhẹ nhàng vung lên. Trước khi Tạ Miên hôn mê, cậu chỉ thấy ống tay áo tơ tằm thêu một đóa hoa tinh xảo mà không biết là hoa gì, dường như đang rung rung. Người kia nhìn Triệu Bân hôn mê bất tỉnh dưới sàn nhà, sau đó hái một cánh hoa từ đóa hoa được thêu trên tay áo, đầu ngón tay bắn ra cánh hoa chui vào mi tâm của Triệu Bân rồi nhanh chóng biến mất không thấy nữa.

"Quay về."

***

Lúc Tạ Miên tỉnh lại, cậu đang đoan đoan chính chính đặt hai tay ngang bụng, điềm tĩnh như người đã qua đời.

Cậu mơ màng mở mắt, ánh sáng xanh lá âm u phản chiếu từ mái vòm. Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, ngay cả tiếng côn trùng rả rích nhức đầu và tiếng chim hót cũng không có, nơi này tĩnh lặng như một thế giới chân không.

Cậu vươn tay, không khí như bị chấn động gợn sóng, mềm mại như hoa quả đông lạnh. Cậu vươn đầu ngón tay khẽ chọc chọc, một tiếng tách vang lên, vỡ… Mềm mềm?

Cậu ngồi dậy muốn xuống giường nhưng vừa duỗi chân ra đã hoảng hốt.

"A a a a a!!!"

Tạ Miên bị dọa đến linh hồn xuất khiếu, dưới thân cậu không phải giường mà là quan tài đã đen mà còn tỏa hương.

"Ông chủ, ngài tỉnh rồi." Người mặc đồ trắng đẩy cửa đi vào, tay bưng một tấm gỗ đen, dường như còn lấp lánh ánh vàng, giọng nói vừa dịu dàng vừa bình lặng.

Tạ Miên âm thầm so sánh, không phải hắn.

Tuy rằng giọng của người này cũng nhẹ nhàng dễ nghe nhưng hoàn toàn khác với giọng nói ngày đó mang theo một chút thờ ơ cùng lạnh lẽo dọa người.

"Có thể, có thể bật đèn không?"

Tách.

Người mặc đồ trắng đặt tấm gỗ lên bàn, đi tới bấm công tắc màu vàng, ánh đèn thắp sáng cả căn phòng. Lúc này Tạ Miên mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó đánh giá một lượt căn phòng này.

Một cái bàn gỗ đen, bên trên phủ khăn trải bàn rất tinh tế, tua rua rũ xuống, đằng sau là một giá sách cao ngất, đối diện là một bàn thờ, bên trên cúng bái hai chữ thiên địa.

Được rồi, trừ cái quan tài cậu nằm lơ lửng giữa không trung thì tất cả đều bình thường.

Khoan đã, bay… Bay lơ lửng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!