Chương 18: Tiểu Hồ Tiên (7)

Edit: OnlyU

"Đó là… Sư bá!" Kha Nghiễn thất thanh kêu lớn, lập tức thu hút sự chú ý của Tạ Miên, cậu cũng nhìn qua.

Lưu Chí Viễn… Tôn Chí Khiêm, thoạt nghe đúng là cùng một tông môn không sai, có điều không phải Phạm Lam từng nói Tôn Chí Khiêm cũng không phải là Đạo sĩ sao?

Tạ Miên quay đầu lại, Phạm Lam lắc đầu: "Tôi không biết."

Kha Nghiễn nghi hoặc nói tiếp: "Không đúng, sư bá không phải là Đạo trưởng mà, chẳng lẽ là trùng tên?"

Tên này không có gì kỳ lạ, nói trùng tên cũng không phải không có khả năng. Tạ Miên vô thức xoa ngón tay một cái, có cảm giác cổ tay nơi bị Phạm Lam xoa lúc nãy hơi nóng lên. Cậu cúi đầu nhìn xuống cổ tay, không có gì cả.

"Đi ra ngoài trước đi." Phạm Lam lên tiếng.

Tạ Miên cũng hiểu điện Công Đức được xây dựng quá quỷ dị, không giống như nơi tích công đức mà ngược lại giống như nơi nuốt hồn phách, nhốt trong mười tám tầng địa ngục, muốn rời đi tuyệt đối không có khả năng.

Nơi này giống như xây địa phủ cho bản thân, kèm theo tiểu Tây Thiên và thiên đình.

Lúc nãy Diệp Tầm Phương từng vô ý cảm thán một câu, nói tiểu Hồ Tiên này có lòng tham không nhỏ, xem ra khẩu vị đúng là không nhỏ.

Trở về biệt thự Diệp gia.

Tình hình của Tôn Chí Khiêm không tốt lắm, cái vẩy ánh kim quang lúc nãy đặt trên gối của ông, sáng như đèn bàn nhưng không ngại chói mặt.

Diệp Giản Minh ngồi trên sô pha phát sầu, vừa thấy ba người quay về lập tức hỏi: "Cái vị đại sư, có thu hoạch gì không?"

Kha Nghiễn trông rất mệt mỏi, ngồi xuống không muốn nói chuyện. Tạ Miên hỏi: "Lúc ông xây điện Công Đức là tìm ai xây dựng?"

Diệp Giản Minh nói: "Lúc đó Hồ Tiên cho chúng tôi bản vẽ, tôi tìm công nhân xây dựng dựa theo bản vẽ đó."

Tạ Miên dừng một chút rồi hỏi tiếp: "Bản vẽ vẫn còn chứ?"

Diệp Giản Minh vội nói: "Còn, còn chứ, tôi không dám vứt đi." Ông nói xong lập tức đứng lên đi lên lầu hai, một lát sau, dưới lầu nghe thấy tiếng lục lọi, rất nhanh sau đó ông vội vã đi xuống: "Chính là bản vẽ này."

Tạ Miên giơ tay muốn nhận lấy nhưng Phạm Lam nhanh hơn cậu một bước cầm lấy, trải trên đầu gối, bản vẽ rất dài, hắn không ngẩng đầu lên mà nói: "Tạ Miên, đến xem nè."

Đầu ngón tay hắn điểm điểm lên góc trái: "Nhận ra cái này không?"

Cậu mờ mịt lắc đầu, những lần trước khi Phạm Lam hỏi, cậu đại khái có thể tìm được đầu mối trong Sơn Hải Kinh và tiểu thuyết thần quái, dù  tìm không có manh mối thì dùng suy đoán, phần lớn có thể nghĩ ra. Nhưng nơi mà Phạm Lam đang chỉ vào trên bản vẽ là một bản đồ cổ quái, cậu hoàn toàn xem không hiểu.

Phạm Lam không nói gì, chỉ ừ một tiếng rồi trượt ngón tay đi xuống, bắt đầu từ bản đồ dọc xuống dưới: "Đây là cầu Nại Hà ở địa phủ, hình vẽ gợn sóng ở đây chính là sông Vong Xuyên, nơi này là Quỷ Môn."

Tạ Miên hoảng hồn, đây là Quỷ Môn, chính là cánh cửa mà Tôn Chí Khiêm chạm lên khi bọn họ đi vào!

Phạm Lam như có điều suy nghĩ, chuyện này liên quan đến Thời Tuyết Chiết, y biết Phạm Lam không định nhúng tay vào vụ này, thế nên ngay từ đầu khi Diệp Giản Minh nhắc đến điện Công Đức, y chưa lên tiếng hỏi sự tình đã đề nghị đi qua xem một chút.

Thời Tuyết Chiết biết Phạm Lam không có khả năng buông tha cho y, bèn dứt khoát bại lộ thân phận, sau đó dẫn hắn và Tạ Miên đến điện Công Đức.

Không biết hối cải!

Tạ Miên nhìn bản vẽ kiến trúc, từ góc phải đi xuống giống như bậc thang, từng tầng từng tầng, có tổng cộng mười tám tầng, cầu Nại Hà, sông Vong Xuyên đủ cả.

Bọn họ chỉ đi đến tầng bốn, vì Giáng Chu đột ngột xuất hiện nên không đi xuống nữa, nếu không đã đi xuống địa phủ rồi. Không đúng, sao cậu lại quen thuộc địa phủ đến như vậy?

"Không có người ở địa phủ cấu kết với hồ ly chứ?" Tạ Miên hỏi.

Phạm Lam dừng lại, khẽ lắc đầu một cái: "Không biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!