Edit: OnlyU
Phạm Lam quét mắt nhìn, sau đó buông cổ tay Tạ Miên ra, đầu ngón tay thò vào túi áo của cậu lục lọi, cuối cùng lấy ra một món.
Hai ngón tay thon dài kẹp lấy Vô Tự Quỷ Thư, hắn trở tay vung lên, phiến gỗ nhẹ bẫng rơi xuống đất biến thành một cánh cửa cực lớn, nặng nề nện xuống khiến mặt đất chấn động, lập tức ngăn cái đuôi bên ngoài.
Tạ Miên chưa hoàn hồn thở hổn hển, ngọn đèn đã bị gió thổi tắt, xung quanh tối đen chỉ có thể nhìn thấy bóng người mờ mờ.
Toàn bộ thạch thất là mùi thối rữa và mùi hồ ly tanh tưởi, gần như khiến người ta không thở nổi, nhưng cậu lại ngửi thấy mùi hương thoang thoảng mơ hồ tỏa ra từ người Phạm Lam, giống như mùi băng tuyết, lành lạnh thơm mát.
Cái đuôi bị ngăn bên ngoài vẫn còn đang hung hăng xông tới, nó tự biến thành vòi rồng, hút lấy và đánh nát tám cây cột, toàn bộ mái vòm lung lay sắp đổ, nhưng Vô Tự Quỷ Thư vẫn không chút sứt mẻ.
Tạ Miên áp chế hô hấp, lớn tiếng hỏi: "Cái đuôi này là ảo giác hồ yêu lưu lại hả?"
Tiếng gió át đi câu hỏi của cậu nhưng Phạm Lam vẫn nghe được trọng điểm, hắn không trả lời mà hỏi ngược lại: "Tiểu Diêm Vương thật thông minh, em còn có thể nghĩ ra gì không?"
Cậu cau mày suy nghĩ một chút, gần như nghĩ ra gì đó nhưng lại không rõ ràng, cậu lắc đầu: "Tôi có cảm giác nơi này không thích hợp, giống…"
Tạ Miên còn chưa dứt lời, bỗng một vật từ trong lòng cậu bay ra ngoài, là một ánh lửa đỏ.
"Giáng Chu!"
Giáng Chu không có khế ước với tiệm quan tài, chết đi sẽ hồn phi phách tán!
Tạ Miên không hề nghĩ ngợi vươn tay ra, chỉ kịp nắm lấy chóp đuôi của nó, bàn tay cậu đụng mạnh vào Vô Tự Quỷ Thư, lập tức ngón tay đau đến run lên.
Giáng Chu biến mất trong nháy mắt, chỉ kịp kêu một tiếng thảm thiết.
"Phạm Lam!" Tạ Miên cảm nhận được cổ tay bị người khác nắm chặt, cậu giãy mấy cái nhưng không thoát được: "Anh buông ra. Giáng Chu…"
"Thảo nào nó tình nguyện nghịch ý tôi, trốn trên người em muốn theo tới, thì ra là có lý do."
"Anh có ý gì?"
Phạm Lam cầm tay Tạ Miên nhẹ nhàng xoa hai cái, vết bỏng rát trên tay cậu dịu bớt không ít.
"Ý của tôi là, Giáng Chu và hồ yêu này là đồng tộc."
Tạ Miên ngẩng ra, quên cả phản kháng mà tùy ý hắn nắm tay, cậu còn đang sững sờ: "Giáng Chu và hồ yêu kia là cùng một tộc?"
Lần đầu tiên cậu trong thấy Giáng Chu là trong ký túc xá của Bao Hạo văn, khi đó cậu còn tưởng Giáng Chu là một tiểu hồ ly chưa khai hóa, không ngờ nó đến từ Thanh Khâu!
"Không đúng, không phải Giáng Chu luôn ở bên cạnh anh sao?"
"Ừ, lúc tôi gặp Giáng Chu thì nó còn rất nhỏ." Phạm Lam xoa nhẹ cổ tay Tạ Miên, thuận thế kéo kéo sợi chỉ đỏ trong lòng bàn tay cậu.
Tạ Miên nhịn không được giật giật cổ tay: "Ngứa. Còn gì nữa không?"
Hắn bấm một cái: "Đừng nhúc nhích, trên Vô Tự Quỷ Thư có quỷ lực của tôi, may là cậu ra tay chậm, nếu nhanh thì bàn tay này đã bị phế rồi."
Tạ Miên mím môi, thật ra ngứa chỉ là một chuyện, còn một chuyện là cậu bị hắn nắm tay xoa xoa, cảm giác hơi run chân.
"Tôi tự làm." Tạ Miên rút tay lại.
Phạm Lam ngước mắt lên nhưng vẫn không buông tay cậu ra mà nói: "Lần đầu tiên hai hồ yêu đến nhân giới, gặp một thiên sư muốn thu nhận họ. Giáng Chu sắp chết, còn tiểu hồ ly kia không biết đi đâu."
"Hai hồ ly lén chạy ra ngoài, tộc Đồ Sơn không phái người đi tìm sao?" Tạ Miên bị hắn cắt ngang, lập tức bị dời sự chú ý, tùy ý để hắn xoa tay.
"Có đi tìm, mạng của Giáng Chu là tôi giữ lại, còn tiểu hồ ly kia đã hình thần câu diệt rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!