Edit: OnlyU
"Hai người muốn đi đâu?" Lô Dao đột nhiên xuất hiện phía sau, vỗ lên vai Tạ Miên một cái rồi khá thân mật khoác cánh tay cậu.
Tạ Miên đang bị hơi thở của Phạm Lam làm khẩn trương không thôi, Lô Dao bỗng đột ngột xuất hiện vỗ lên vai làm cậu không khỏi khẽ run lên một cái.
"Không, không có gì đâu."
Cô kề sát vào cậu, đôi mắt to chớp chớp hai cái: "Sao mặt anh đỏ vậy?"
Tạ Miên không thích ứng khoảng cách quá gần như vậy, đặc biệt dáng người cô không cao, cậu hơi cúi đầu là có thể thấy trong cổ áo của cô, vì thế cậu lúng túng lùi ra sau một bước: "Vừa rồi đi bộ quá nhanh nên hơi nóng. À, sao cô không đi cùng sư phụ cô?"
Lô Dao thẹn thùng xoắn tóc, thờ ơ hừ một tiếng: "Kha Nghiễn thật đáng ghét, luôn chướng mắt em, nói người như em sẽ kéo chân sau. Vẫn là anh Tạ Miên tốt, vừa đẹp trai vừa dịu dàng. Em thích anh rồi đó nha."
Tạ Miên vội phủ nhận: "… Không không, tôi không dịu dàng lắm đâu."
Phạm Lam đứng bên cạnh không nói lời nào. Tạ Miên biết hắn không hiểu cách đối nhân xử thế và thả thính hẹn hò, cũng không trông mong hắn có thể nói đỡ giải vây cho cậu, vì thế Tạ Miên đành nở nụ cười lúng túng mà không thất lễ: "Sư phụ cô đi xa rồi kìa, chúng ta mau đi theo xem."
Lô Dao: "Ừ."
Cô vẫn kéo cánh tay Tạ Miên nói luyên thuyên về giới thiên sư, khiến cậu bó tay toàn tập, cố ý rút tay ra.
"Này…"
Lô Dao nâng giọng "Hửm~~" một tiếng, hai tay chắp sau mông hơi nghiêng người về phía trước, cười híp mắt đến gần cậu: "Làm sao vậy, anh đẹp trai?"
Cô vừa kề sát vào, lập tức thấy gương mặt của Tạ Miên biến thành một cái đầu lâu máu me đầm đìa, trong hai hốc mắt đen ngòm đang chảy ra chất dịch màu xanh lá cây, phía dưới là cái miệng đỏ lòm há to đánh về phía cô.
"Á á á á…!" Hai chân Lô Dao mềm nhũn lùi ra sau, va vào người Phạm Lam. Hắn giơ tay vờ đỡ cô, thân thiện cười nói: "Ôi chao, sao vậy?"
"Có có có…" Lô Dao bị dọa sợ, hai chân nhỏ run lẩy bẩy, nhưng nhớ lại bản thân tới đây là để bắt quỷ, cô đành nghẹn lại trong cổ họng, nhàn nhạt nói: "Không có gì."
Tạ Miên không hiểu ra sao nhìn Phạm Lam: "Cô ấy làm sao vậy?"
Hắn hơi nghiêng đầu: "Không biết nữa."
Lô Dao trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, Tạ Miên không truy vấn thêm, thầm nghĩ Phạm Lam làm việc có chừng mực, sẽ không quá giới hạn nên cậu cũng yên lòng.
"Tiểu Diêm Vương, hiện tại em không phải thật sự muốn đi thăm dò tòa nhà này đúng không?" Hắn bỗng lên tiếng hỏi.
Cậu nhìn dáng vẻ bình thản tựa như chỉ thuận miệng hỏi của hắn mà hơi khiếp sợ, chuyện này mà hắn cũng nhận ra?
Phạm Lam nói tiếp: "Lo lắng năng lực của mấy người kia không đủ để ứng phó với hồ yêu, lại nghĩ nói thẳng ra thì không tốt lắm nên tìm một lý do, khiến tôi và em cùng đi vào?"
Tạ Miên hơi lo lắng, cẩn thận hỏi lại: "… Anh còn nhìn ra gì nữa không?"
Hắn suy nghĩ một chút rồi đáp: "Em còn ba viên kẹo trong túi áo mà không đưa cho tôi."
"…"
Rất chính xác.
…
Diệp Giản Minh không dám đi vào mà đứng ở ngoài run lẩy bẩy mở cửa Phật tháp: "Các vị đại sư, mời, mời vào."
Kha Nghiễn lên tiếng nói họ đến lâu như vậy rồi mà không thấy Hồ Tiên đi ra, hơn phân nữa là không có gì đáng sợ bèn đi vào đầu tiên. Tôn Chí Khiêm lo lắng học trò bị đụng phải đồ bẩn bèn lập tức theo vào.
Diệp Tầm Phương đi cuối cùng cười lạnh một tiếng: "Tìm chết không cần hỏi thời gian." Lô Dao theo sát sư phụ không dám rời một bước, càng không quấn lấy "anh Tạ Miên".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!