Edit: Qiezi
Điện Công Đức cách nơi này không xa, đi chừng năm phút đồng hồ là đến.
"Haiz, anh Tạ, chỗ anh bán quan tài hả?" Lô Dao vỗ vai Tạ Miên, chen vào chỗ trống giữa Kha Nghiễn và cậu, cứ một mực muốn đi chung với cậu.
"Cứ cho là vậy đi."
"Phạm Lam kia là ai vậy, tóc hắn vừa đen vừa mượt, là tóc giả hả?"
"Sao chỗ anh vừa bán quan tài vừa bắt quỷ vậy, làm ăn không tốt nên…"
Lô Dao bám lấy cậu hỏi cái này hỏi cái kia, Tạ Miên kiên nhẫn trả lời, ai ngờ vừa quay đầu lại đã không thấy bóng dang Phạm Lam đâu nữa.
"Phạm Lam?!"
"A? Không thấy hắn đâu cả!" Lô Dao cũng quay đầu lại, nghi ngờ nói: "Lúc nãy hắn còn đi phía sau tôi mà."
"Cậu gửi tin nhắn cho hắn, bảo hắn tự tìm đường tới đi, lớn rồi sẽ không lạc đường đâu." Diệp Tầm Phương cười nói.
Tạ Miên cắn môi dưới, cậu lớn như vậy nhưng vẫn bị lạc đường mà.
"Mọi người đi trước, tôi đi tìm anh ấy." Tạ Miên hơi lo lắng.
Lô Dao muốn đi cùng cậu nhưng không được sư phụ cho phép thì cô không dám tự tiện ở theo. Diệp Tầm Phương phát hiện tầm mắt của Lô Dao, lại nhìn sang Tạ Miên, để lại người giám sát hai người này cũng tốt, cô vì thế mỉm cười: "Con đi với hắn đi, chú ý an toàn."
"Dạ."
**
"Đã lâu không gặp." Thời Tuyết đứng dưới tán cây, cả người nửa sáng nửa tối, y rũ mắt ho một cái, đáy mắt lóe lên tia vui sướng rồi lại vờ như không vui.
Phạm Lam dừng bước, nhưng lúc quay đầu lại, áo sơmi trắng đã biến thành trường sam màu đen thêu kim tuyến, hai tay đút vào trong ống tay áo.
Hắn ngước mắt, dường như không có chút ấm áp nào.
"Ngài luôn dùng ánh mắt này nhìn ta." Thời Tuyết Chiết nâng tay, gập ngón lại đặt lên thái dương: "Nhiều năm không gặp, ngài không có gì muốn nói với ta sao?"
Phạm Lam im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn Thời Tuyết Chiết. Hắn đứng dưới ánh mặt trời nhưng lại khiến người khác cảm thấy một bóng tối bao quanh, không thể xua tan.
Cực kỳ lạnh.
Phạm Lam đứng đó, không chìa tay ra cũng như không có cử động nào, nhưng sau lưng hắn lại đột nhiên xuất hiện vô số lưỡi đao sắc bén vô hình, gió lạnh như băng, phá không bay về phía trước.
Thời Tuyết Chiết dịch chuyển với tốc độ cực nhanh nhưng vẫn bị cắt rách quần áo, cột đá sau lưng y sụp đổ vỡ nát.
Phong nhận* sắc bén như có mắt mà thay đổi lộ trình, Thời Tuyết Chiết nhảy về phía sau, dẫm lên cây cột đổ nát, cơ thể lui lại nhưng vai trái vẫn bị cắt phải, máu tươi phun tung tóe.
(Phong nhận: nghĩa là lưỡi đao bằng gió)
Thời Tuyết Chiết không rảnh để ý mấy thứ này, đối mặt với những lưỡi đao ùn ùn kéo đến, y vừa ngăn cản vừa né tránh về phía sau, mồ hôi chảy dài hai bên gò má tái nhợt, không khỏi ho khan hai tiếng.
Đáng tiếc, đã nhiều năm như vậy mà y vẫn không thể tới gần người này.
"Ngài đối với ta vẫn tàn nhẫn như vậy, sư phụ." Phong nhận sắc bén đến gần y nửa tấc thì ngừng.
Ánh mắt Phạm Lam lạnh lùng, lưỡi đao vô hình bỗng nhiên hóa thành sương khói, bóp chặt cổ Thời Tuyết Chiết khiến hai chân y rời khỏi mặt đất, sau đó ném mạnh về phía một cây cột khác còn nguyên vẹn.
Lại ầm ầm sụp đổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!