Chương 13: Tiểu hồ Tiên (2)

Edit: Qiezi

Phạm Lam nhắm hai mắt, dường như có chút say xe, Tạ Miên cũng không định quấy rầy hắn nữa, chỉ thỉnh thoảng liếc qua thấy hắn nhắm mắt, lông mày nhíu một cái, cậu lại nhanh chóng dời tầm mắt, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.

Vì nhìn lén nên tay chân Tạ Miên trở nên luống cuống.

Phạm Lam một mực không chịu thừa nhận là đã cứu cậu, cũng như không định để lộ thực lực chân chính, thậm chí có thời điểm còn thích giả bộ thành một con gà bệnh, đều nói là do cậu mạnh.

_Tiểu Diêm Vương thật là lợi hại.

_Không phải do tôi.

_Đâu có đâu.

Mặc dù có bề ngoài là dạng vẻ lười biếng và thờ ơ, cả người từ trên xuống dưới còn lộ vẻ không đáng tin cậy, nhưng Phạm Lam mang lại cảm giác rằng hắn và những người khác không giống nhau.

Không chỉ khác với các thành viên ở tiệm quan tài.

Phạm Lam rất khác biệt so với ba ngàn thế giới.

Hắn ngồi bên cạnh cậu, yên lặng nhắm mắt nhưng không biết có ngủ hay không, mái tóc dài gọn gàng nằm theo nếp sau lưng, có hai lọn tóc rủ xuống cổ tay.

Tạ Miên nghĩ thời điểm người này ngủ, không chỉ đẹp mắt mà còn mang lại cảm giác thế ngoại cao nhân.

Thấy hàng mi cong vút của Phạm Lam nhíu một cái, cậu cho là hắn sắp tỉnh, nhanh chóng quay đầu nhìn ra cửa sổ. Nhà cửa bên ngoài nhanh chóng lùi về phía sau, càng ngày càng nhiều cây cối lọt vào tầm mắt.

Tiếng hít thở bên cạnh vững vàng như cũ, Tạ Miên thở phào nhẹ nhõm, cũng nhắm hai mắt lại.

Thành phố Sơn Giang khá hẻo lánh, xe chạy chừng một ngày mới tới nơi, thời điểm Tạ Miên bước xuống cảm thấy từ hông đến mông mình đều đã tê đến cứng đờ.

Đây là một căn biệt thự nằm ở lưng chừng núi được nước bao quanh, cậu cẩn thận quan sát thấy trước cửa có một hồ sen rộng, bên trái là khóm trúc rộng lớn, mỗi lần gió thổi qua lại vang lên âm thanh xào xạc, ở nơi vùng núi hoang vu thế này nghe rợn cả người.

Phạm Lam mặc áo sơ mi, theo thói quen xắn tay áo, nửa ngày sau thở dài:" Tiểu Diêm Vương, hiện tại tôi có thể đổi quần áo lại như cũng không?"

Tạ Miên "À" một tiếng rồi được: "Bây giờ sao? Được, có thể."

"Hai vị đây chính là khách quý tới từ tiệm quan tài Trường Sinh phải không?" Người lên tiếng là một người đàn ông ngoài bốn mươi, gương mặt gầy đầy vẻ khôn khéo, ông ta hơi hơi cúi người, cung kính nói: "Mời vào."

Trong phòng khách có năm người đang ngồi.

Ngồi một mình ở ghế sô pha bên trái là một người phụ nữ rất xinh đẹp, mái tóc xoăn dài, gương mặt trang điểm tinh xảo, cô ta đang cầm ly trà trong tay khẽ nhấp một cái, đứng phía sau lưng là một cô gái tuổi tác không lớn, ánh mắt nhìn về phía cửa.

Tạ Miên nhất thời không biết rõ đây rốt cuộc là người được mời tới bắt yêu trừ tà, hay là nữ chủ nhân của căn biệt thự, nhìn cách ăn mặc còn không đáng tin bằng Mục Yêu.

Trên ghế salon bên phải là một Đạo sĩ khoảng ba mươi tuổi, dáng người hơi mập, mặc Đạo bào xám, sau lưng cũng là một thanh niên cũng mặc Đạo bào màu xám, có lẽ là học trò gì đó.

Còn có thêm một người nữa, Tạ Miên nhìn y đúng lúc y nhìn lại, tầm mắt hai người đụng nhau, trái tim cậu bỗng khẽ run rẩy, một nỗi sợ hãi dâng lên từ lòng bàn chân.

"Tôi tên Trương Trung, là quản gia ở đây." Ông quản gia vừa nói vừa bắt đầu giới thiệu: "Vị này là đại sư Diệp Tầm Phương cùng đồ đệ của cô, Lô Dao. Tiếp theo là Đạo trưởng Tôn Chí Khiêm và học trò Kha Nghiễn. Cuối cùng vị này là Thời Tuyết tiên sinh."

Thời Tuyết?

Tạ Miên ngẩn ra, luôn cảm thấy cái tên này khá quen tai, không biết đã từng nghe qua ở nơi nào, cậu quay đầu thì bất ngờ trông thấy ánh mắt Phạm Lam bỗng nhiên lạnh đi.

Hắn biết?

Cậu quay lại nhìn Thời Tuyết, chỉ thấy y hơi nâng cằm, biểu cảm trên mặt như cười như không mang theo vẻ lạnh lẽo, ánh mắt cũng đang nhìn Phạm Lam.

"Các vị cứ ngồi xuống trước, tôi sẽ đi gọi tiên sinh ra" Trương Trung giới thiệu xong rồi mới lên lầu gọi người ủy thác lần này, Diệp Giản Minh. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!