Edit: Qiezi
Trung tuần tháng bảy, các trường đại học cao đẳng đều lần lượt nghỉ hè.
Đại học Nam Thành thì trễ một chút, nhưng cũng không quá mấy ngày. Tạ Miên đứng trong phòng nhìn Triệu Bân đang thu dọn đồ đạc, không khỏi phiền muộn.
Cậu cũng muốn về nhà.
Nhưng cậu không có nhà.
"Tạ Miên, nghỉ hè cậu đi đâu?"
Trong khoảng thời gian này, thế giới quan của Triệu Bân bị lật đổ một cách trầm trọng, chủ nghĩa duy vật kiên định đã sớm thành đậu nát, đối với chuyện trong nhà của Tạ Miên cũng hiểu được vài phần.
"Hay là mày về nhà tao đi, dù sao ba mẹ tao cũng xem mày như con ruột, họ nhất định sẽ hoan nghênh mày."
Tạ Miên suy nghĩ một chút, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bị một con quỷ nhỏ trên cây hòe cổ làm giật mình dời mắt, cậu thở vài hơi rồi mới nói: "Tao ở lại tiệm quan tài, điều tra chuyện ba mẹ tao mất tích."
"Những người đó có đáng tin không, nhỡ đâu bọn họ muốn lừa mày…"
Tạ Miên cười cắt lời hắn: "Tao có cái gì cho họ lừa, chẳng lẽ tao có thể ảnh hưởng đến hòa bình tam giới à? Cho dù làm con chốt thí của tam giới tao cũng không đủ tư cách, đừng ăn cơm người phàm, chịu trách nhiệm tâm thần tiên. Lỡ ngày nào đó tao phải hiến thân vì tam giới, mày nhớ lập cho tao cái bia tưởng niệm anh hùng tam giới, nếu có trở thành địa điểm tham quan thì mày thu vé vào cửa, đảm bảo cả đời không lo cái ăn cái mặc."
"….." Triệu Bân cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng hắn không nói ra được, luôn cảm thấy bất an.
Tạ Miên đứng dậy vỗ vai hắn, bật cười nói: "Không sao đâu, tao đi xem tiệm quan tài đã."
"Vậy mày chú ý bọn họ nhiều một chút."
"Ừ."
Không cần Triệu Bân nói, trong khoảng thời gian này cậu luôn cẩn thận chú ý mỗi người trong cửa tiệm.
Cái tiệm quan tài này, nếu không tính ông chủ củi mục nhàn tản trên danh nghĩa thì có tổng cộng sáu người.
Bạch Thất, người địa phủ và Thiên Giới đều lễ phép gọi hắn một tiếng Thất gia, mỗi ngày dù làm chuyện gì đều phải dựa vào cái bàn tính gỗ mun để chọn người chấp hành, một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế.
Tiếu Sơn, là một sơn tiêu* ngốc bạch ngọt không biết đã thành niên bao lâu rồi.
(Sơn tiêu: là con quỷ mặt xanh duy nhất trong một ngọn núi trong truyền thuyết thần thoại Trung Quốc)
Mục Yêu, nữ quỷ rảnh rỗi lấy đầu của cô xuống hong khô.
Thi vương Minh Thu – người mà quỷ hồn thấy đều phải nhượng bộ lui binh, một Phạm Lam thèm ngọt như mạng, còn lại Dư Vãn Chiếu được địa phủ điều lên.
Tuy rằng ít người, thế nhưng cũng được xem là cao thủ đầy rừng. Vì tiệm quan tài lệ thuộc trực tiếp địa phủ, bản lĩnh cao hơn nhiều so với mấy tên thiên sư đạo sĩ trên nhân gian.
Hơn nữa bọn họ cũng có quyền hạn câu tiễn chém giết ác quỷ, nhưng so ra thì hơi kém thiên sư đạo sĩ.
Không có quyền tự chủ đơn hàng.
Gần đây xem như cậu đã quen với việc vận hành của tiệm quan tài, bình thường Bạch Thất đứng sau quầy, có khách đến thì bắt chuyện một tiếng.
Nhưng một năm không có bao nhiêu khách, hơn phân nửa là đứng đó làm fanboy của Bát gia, nhìn cách hắn trông chừng Vô Tự Quỷ Thư rất giống một fan bé nhỏ chờ idol đến group fan.
Tạ Miên hít sâu một hơi đẩy cửa ra.
"Hi, Tiểu Diêm Vương."
Phạm Lam buồn chán dựa trước quầy, nhìn hai ly đầy trà sữa, không biết đang nghĩ cái gì. Hắn thấy cậu liền híp mắt mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!