Edit: Qiezi
Tạ Miên luôn cảm thấy đã nghe qua cái tên Triệu Mẫn Kỳ ở đây đó rồi, cậu suy nghĩ một chút, hình như… Cậu đã nghe tên này trong lễ khai giảng năm nay!
"Hiện tại người giúp cậu hạ Giáng Đầu đang ở đâu?"
Lần này không chờ Vô Tự Quỷ Thư chớp động lần nữa, Tiếu Sơn đột nhiên bị văng ra ngoài, lăn vài vòng trên đất, cậu bé đau đến mức la lên. Phạm Lam vươn tay xoa đầu Tiếu Sơn, sau đó năm ngón tay kéo đám khí đen ra rồi bóp nát trong không kí.
"Không sao chứ." Tạ Miên vội vàng đỡ Tiếu Sơn đứng dậy, tiện tay phủi phủi người cậu bé, bụi bay mịt mù.
"Tiếu Sơn, em đánh nhau với người ta?" Tạ Miên giúp cậu bé lau mặt, cẩn thận hỏi. Dù sao người này cũng là "nhân viên" của cậu, bây giờ đi đánh nhau với người khác, cậu có nên bao che khuyết điểm không?
Rầu
-ing ~
Phạm Lam bị sặc ho khan, phất tay hai cái.
Đôi mắt Tiếu Sơn sáng rực: "A! Em vốn đang giúp một bác trai đào khoai lang, bác cho em rất nhiều khoai lang, bảo em nướng ăn, siêu thơm."
Tiếu Sơn vừa nói vừa lấy từ trong túi xách mấy củ khoai lang siêu lớn còn dính bùn.
Cuối cùng Tạ Miên cũng hiểu, quả thật trong tiệm quan tài không có ai là bình thường, cậu suy nghĩ một lúc, quyết định tạm thời không để ý đến cậu bé: "Vậy em về tiệm nướng đi, không biết dùng bếp thì tìm Thất gia."
Tiếu Sơn nhét khoai lang vào túi: "Tạm biệt anh Tạ Miên, tạm biệt anh Phạm Lam."
Tạ Miên nhìn một làn sương bốc lên, Tiếu Sơn biến mất. Cậu ngửa đầu thở dài rồi quay sang nhìn Phạm Lam: "Chúng ta đi tìm cô ta?"
Phạm Lam gật đầu, ánh mắt hơi suy tư đảo qua thi thể nhưng không nói gì.
…
Hoa Tú Tú nắm giữ phần lớn bát quái trong trường, là một Baidu sống. Tạ Miên gọi điện thoại nói chuyện với cô không quá năm phút, hỏi được địa chỉ nhà trọ của Bao Hạo Văn, còn được tặng kèm một quả trứng phục sinh: Bạn gái hiện giờ của Bao Hạo Văn chính là Triệu Mẫn Kỳ.
Lúc hai người đến nơi, trên cửa đã đăng biển cho thuê.
"Hai người là ai?" Một giọng nói khàn khàn xuất hiện từ phía sau.
Tạ Miên quay đầu lại, trông thấy một người phụ nữ gầy trơ xương đứng trên bậc thềm phía dưới, thái độ lạnh lùng nhìn bọn họ.
"Chào bác, xin hỏi chủ nhà có ở đây không?" Tạ Miên lễ phép hỏi: "Chúng cháu muốn xem phòng."
Người kia gượng gạo sờ mặt, nỉ non trong vô thức: "Bác… Thì ra tôi già rồi sao!"
"Không cho thuê."
Phạm Lam nói rất khẽ, âm cuối nâng cao: "Không cho thuê sao? Đáng tiếc."
"Cho thuê, cho thuê." Bà ta bỗng dưng đổi ý, chậm chạp đi lên rồi lấy chìa khóa trong túi ra, ngón tay chỉ còn da bọc xương run rẩy, tra chìa khóa vào ổ rồi xoay một cái, cánh cửa mở ra.
Tạ Miên nhìn thoáng qua bài trí trong phòng, ngón tay thả lỏng lướt lên giá sách: "Ngoài cửa bác đã dán thông báo cho thuê, mấy thứ này hắn không cần nữa sao?"
"Haiz, có lẽ đã bỏ, trước khi chết cậu ta vẫn còn ở đây cùng bạn gái làm sinh nhật, à, hộp bánh kem ở chỗ này. Cặp tình nhân rất ân ái, nhưng nghe nói sau đó cậu ta hổ thẹn về cái chết của bạn gái nên tự sát."
Bà ta còng lưng, thong dong đi qua một bên ngồi xuống sô pha: "Hai người thật sự muốn thuê phòng này sao?"
Tạ Miên khựng lại, quay đầu nhìn sơ qua, đánh giá bài trí và đồ dùng cá nhân trong phòng, chợt nghe Phạm Lam hỏi một câu không đầu không đuôi: "Năm nay cô bao nhiêu tuổi? Ở một mình à?"
"Cậu thật biết nói đùa, còn cô này cô nọ, năm nay tôi sắp bảy mươi rồi, gọi bà vẫn còn dư dả, nếu có thể giống như quyển sách《 Tái Sinh 》trong tay Tạ tiên sinh thì tốt rồi." Bà ta cúi đầu thở dài, trên da mặt nhăn nheo lại là đôi mắt sáng ngời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!