Edit: Qiezi
Lúc Tạ Miên tỉnh lại thì đã thấy cậu đang ở trong ký túc xá.
Một ngày một đêm này cậu đã trải qua rất nhiều chuyện, dường như sắp vượt quá dung lượng não của cậu.
Tạ Miên ngồi trên giường mê man mấy phút, như một bức tượng điêu khắc.
Cha mẹ biến mất, không biết vì nguyên nhân gì mà Triệu Bân trúng Giáng Đầu, cậu vì hai chuyện này mà bất đắc dĩ đáp ứng trở thành ông chủ của tiệm quan tài. Tất cả đều giống như đã được sắp xếp sẵn, cậu đang từng bước từng bước bước vào vực sâu không đáy.
Bên dưới có người đang đợi cậu.
Tạ Miên luôn cảm thấy cuộc sống đang lệch khỏi quỹ đạo, đến một nơi không thể ngờ tới. Cậu không thấy rõ con đường phía trước, giống như một đứa trẻ sơ sinh tập tễnh bước đi. Trong nhất thời, cậu đột nhiên cảm thấy bản thân không còn đường quay đầu nữa.
Triệu Bân quan sát Tạ Miên một hồi, thận trọng đẩy tay cậu: "Mày không sao chứ?"
Từ lúc tỉnh dậy, Tạ Miên vẫn luôn ngẩn người. Triệu Bân rất sợ, đừng nói là có di chứng gì chứ.
Ngày hôm qua, người bạn của Tạ Miên mặc một cây đen như Hắc Vô Thường, còn mang theo một con hồ ly siêu dữ, thật, thật đáng sợ!!!!
"Tạ Tạ Tạ Miên!!!" Triệu Bân thét lên, kéo cánh tay Tạ Miên: "Mày mau nhìn ngoài cửa sổ đi!!!"
Tạ Miên nhìn ra ngoài cửa sổ theo hướng Triệu Bân chỉ, hở?
Phạm Lam đang lơ lửng bên ngoài, Tạ Miên lúng ta lúng túng vội vàng mở cửa sổ, dẫn vị tổ tông sống vào phòng, lại nhoài người ra ngoài nhìn hồi lâu, không thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm.
"Lần sau đừng dùng cách thức ma quái như thế được không? Đi cửa chính, hù dọa bạn nhỏ không tốt, hù dọa cô hồn dã quỷ cũng không tốt."
Phạm Lam im lặng vài giây: "Tôi có tới nhưng không ai cho vào."
"?"
"Quần áo dị hợm không cho vào cổng trường, bảo tôi cắt tóc…" Phạm Lam vạch một đường trên mái tóc dài: "Cắt đến đây."
Tạ Miên nhìn gương mặt đẹp đến quá đáng của hắn, ánh mắt sâu thăm thẳm, cậu không kiềm được tưởng tượng nếu hắn cắt đầu đinh hai phân thì sao nhỉ. Cậu im lặng một lúc rồi nói: "Anh nên đi cửa sổ thì hơn."
Phạm Lam bay từ cửa sổ vào phòng, trực tiếp nhào lên giường. Tạ Miên vội vàng đứng lên lui ra sau, thu dọn sách vở bừa bộn, chừa cho hắn một không gian.
Cậu nhìn chất vải rũ xuống rất mềm mại trên người hắn, vảy rồng trên tay áo rất tinh tế, ngay cả chòm râu đều tinh xảo như vật sống, cậu không nhịn được muốn vươn tay sờ sờ, ngón tay ma sát hai cái, vẫn là cố gắng kiềm chế.
Tạ Miên ngồi xếp bằng trên giường đối mặt với Phạm Lam, chỉ cần cậu hơi rướn người về phía trước là có thể chạm vào hắn. Trong lòng Tạ Miên nóng ran, không được tự nhiên ho khan một tiếng.
Từ lúc Triệu Bân nhìn thấy Phạm Lam là lại nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của hắn hôm qua, cảm giác toàn bộ lông tơ trên lưng đều dựng đứng. Hắn lặng lẽ nhảy qua thành giường trèo về giường.
"Sao anh lại tới đây?" Tạ Miên thấy hắn nghiêm túc chống tay lên eo vặn trái vặn phải bèn hỏi: "Đau eo sao?"
Phạm Lam bỗng nhiên ngả người về phía trước, gần như dán lên mặt Tạ Miên, nghiêm túc ngửi ngửi.
"Sao, sao vậy?"
"Trên người em thật ngọt." Phạm Lam khẽ khịt mũi: "Em ăn kẹo sao?"
Tạ Miên bị hô hấp của Phạm Lam làm tai ngứa ngáy, luống cuống lấy ra hộp kẹo từ dưới gối đầu rồi mở ra đặt trước mặt Phạm Lam, ngón tay run rẩy suýt chút nữa không xé nổi vỏ kẹo: "Trước, trước kia lúc tham gia hoạt động được nhà tài trợ tặng, tôi chưa ăn nên cũng không biết có ngon hay không. Chỗ tôi còn vài hộp, nếu anh thích thì tôi cho anh."
Phạm Lam nhón lấy một viên bỏ vào miệng, hắn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh.
Tạ Miên nhìn vẻ mặt hắn từ thờ ơ không thèm để ý mà chỉ cần một viên kẹo là có thể dụ hắn tươi cười hớn hở, bỗng dưng có ảo giác như gặp lại lần nữa sau một thời gian dài xa cách.
Nhưng cậu thật sự chưa từng gặp người này!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!