Edit: Qiezi
Tạ Miên đứng ở cửa sân vận động trống trải, sửng sốt đúng năm phút mới kéo tay một cô gái: "Chào bạn, xin hỏi…"
Cô gái tháo tai nghe nhìn nam sinh trước mắt, lông mi thanh mảnh vừa đen vừa dài, gương mặt trắng nõn vì ánh mặt trời gay gắt chiếu lên mà hơi đỏ, trên chóp mũi phủ một lớp mồ hôi mỏng, đôi môi hơi hé ra thở dốc làm người hận không thể cắn một cái.
Cô gái hơi đỏ mặt: "Chào anh, có chuyện gì vậy?"
Tạ Miên chỉ sân vận động, hỏi: "Cho tôi hỏi tiểu khu trước kia đã dời đi đâu vậy? Thiên Thịnh Hoa Viên ấy."
Cô gái nhìn cậu đầy kỳ quái, cảnh giác lui về sau mấy bước: "Anh tìm Thiên Thịnh Hoa Viên làm gì?"
Tạ Miên ậm ừ, ngay cả bản thân cậu cũng không chắc lắm: "…Tôi từng ở đó."
Cô gái sợ đến trắng cả mặt, giống như gặp quỷ mà run lên: "Ở đây làm gì có tiểu khu nào, trước kia là một bãi tha ma, mấy năm nay không ai khai phá mới xây thành sân vận động, anh… Có phải nhận nhầm chỗ không?"
Nhà của cậu sống mười chín năm, trong một đêm biến thành bãi tha ma, chơi nhau à!
Tạ Miên cười miễn cưỡng: "Cảm ơn, có lẽ là tôi nhầm."
Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời quen thuộc và sương mù dày đặc thành Nam, giơ tay vẫy một chiếc taxi, tài xế ló đầu ra nhìn cậu một cái rồi mở cốp xe.
Tạ Miên cố gắng xách rương hành lý lên, đóng cốp xe rồi ngồi vào trong, hơi lạnh của điều hòa trong xe xua tan khô nóng bên ngoài, cũng làm đầu óc cậu tỉnh táo lại.
"Mới tốt nghiệp phải không?" Tài xế trả lời thay cậu: "Nhìn cậu chỉ có hai va ly hành lý, tôi không cần hỏi cũng biết năm nay cậu mới tốt nghiệp, đến công ty nào báo danh?"
Tạ Miên xoa đầu: "Đồn cảnh sát."
"Hả?" Tài xế sửng sốt, Tạ Miên bị hắn nhìn chằm chằm nên hơi khó chịu, gãi đầu đến rối tung. Cậu không còn nhà, cha mẹ thương yêu cậu cũng mất tích, địa phương cậu sống mấy mươi năm trong nháy mắt đã sụp đổ.
"Cháu hỏi chú một câu được không, ở đây có chỗ nào tên Thiên Thịnh Hoa Viên không?" Tạ Miên kiềm nén buồn bực trong lòng, khẽ hỏi tài xế. Trong giọng nói của Tạ Miên mang theo chút ý lạnh trời sinh, tốc độ lại đều đều như dòng suối chảy qua khe đá, nghe qua thoải mái không gì sánh được.
"Thiên Thịnh Hoa Viên à…" Tài xế trầm ngâm nhìn cậu nửa ngày, muốn nói lại thôi. Hắn suy nghĩ một chút rồi cẩn thận hỏi: "Cậu từ đâu tới?"
Tạ Miên kiềm chế kích động muốn trợn trắng mắt, mới vừa rồi còn đinh ninh cậu vừa tốt nghiệp năm nay, bây giờ lại hoài nghi cậu từ đâu tới?
"Cháu…" Tạ Miên vừa mới mở miệng đã bị tài xế cắt ngang. Hắn hạ giọng thần bí, trong thời tiết nóng bức này, nghe cái giọng như thế lại càng cảm thấy âm trầm, làm Tạ Miên cảm thấy rất khó chịu.
"Trước đây có một bãi tha ma tên Thiên Thịnh, sau này mấy ông phía trên nói cấm chôn cốt nên bèn cưỡng chế di dời phần mộ, xây dựng An Tức Đường*, hiện tại nơi đó là tiệm quan tài, tên gì nhỉ…" Hắn suy nghĩ một chút rồi vỗ đầu: "À, tiệm quan tài Trường Sinh, bốn bề vắng lặng rất kỳ quái, ở phía sau còn có một khách sạn theo chủ đề mai táng, bên trên có treo một tấm bảng, viết ở đủ bảy ngày tặng một chuyến du lịch một ngày đến địa phủ.
Cậu nói xem ai dám ở, dù sao cũng chưa có ai chán sống."
(An Tức Đường: giống như nhà tang lễ)
Tạ Miên càng nghe càng hồ đồ, đây là cái gì với cái gì, vừa là bãi tha ma vừa là tiệm quan tài? Hôm nay cậu ra cửa không coi ngày, xui xẻo như vậy à?
"Đến rồi." Tài xế đạp phanh, dừng lại ở ven đường. Tạ Miên nhìn vạch vôi đỗ xe, chuẩn như sách giáo khoa.
Cậu thanh toán tiền xe, mang theo hai cái va ly lớn thấp thỏm bước vào cửa đồn cảnh sát. Cảnh sát bảo vệ ngoài cửa thấy cậu đi vào trong thì vội ngăn cản: "Ồ cậu trai, đi đâu vậy! Y hệt con ruồi không đầu, chỗ này là nơi nhóc có thể chạy lung tung sao!"
Tạ Miên ngẩng đầu nhìn hắn, ngoan ngoãn cúi người chào hỏi, đến khi ngẩng lên thì vành mắt đã hồng hồng, âm thanh run rẩy đầy tủi thân: "Chú, cháu không thấy ba mẹ ở đâu nữa."
Đối phương vừa nghe vội vàng ra ngoài trạm gác, vẻ mặt hiền hòa xách hành lý của cậu vào trong rồi hỏi sơ lược vài vấn đề. Sau đó hắn dẫn cậu đến phòng làm việc báo án, gõ cửa nói: "Phương đội, đứa nhỏ này đến báo án. Nó nói không thấy ba mẹ đâu cả."
**
Lúc Tạ Miên đi ra từ đồn cảnh sát, cậu thất hồn lạc phách đi trên đường phố Nam Thành. Xung quanh vắng lặng, đèn đường trắng bệch lạnh lẽo chiếu xuống mặt đường, một trước một sau kéo ra hai cái bóng.
Cậu lơ đãng cúi đầu nhìn, lập tức giật mình hoảng sợ, sau đó lại nhớ ra là do đèn đường, con người ai mà có hai cái bóng. Cậu mệt mỏi xoa xoa hai đầu lông mày, thở phào rồi tiếp tục bước đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!